TRĂM NĂM TRONG CÕI NGƯỜI TA CHỮ TÀI CHỮ MỆNH

     
Các bạn quý mến! Tài là kĩ năng dồi dào về một phương diện như: khoa học, văn chương, nghệ thuật...Người tài năng là tín đồ vượt hơn nhiều người khác vào một hay những lãnh vực nào đó. Tất cả câu: “có tài thì có tật”. Tật rất có thể là tật dịch mà tật bênh gồm hai phương diện: thân xác hoặc tinh thần. Tật bệnh tinh thần có thể là vì xao xuyến, hại hãi, lo lắng, hồi hộp thường xuyên...

Bạn đang xem: Trăm năm trong cõi người ta chữ tài chữ mệnh


Chữ Tài, y hệt như chữ Mộc, cơ mà mất đi một cái rễ. Mộc là dòng cây. Cây nhưng mà mất đi một chiếc rễ mập thì đứng không vững, dễ bị nghiêng lệch, gặp giông bão sẽ bị xô ngả. Người tài giỏi cũng tương tự như vậy. Người tài năng vì bao gồm tật yêu cầu không bình thường, dễ dẫn đến nghiêng ngả, trước sóng gió cuộc đời.
Thúy Kiều là người có đủ tài sắc, “cầm, kỳ, thi, họa” . đối với em là Thúy Vân, Kiều hơn hẳn. Nguyễn Du tả:
Thúy Kiều tài như vậy, cho nên chữ Tài gây nên nghiệp và hiệu quả của nghiệp là Mệnh. Mệnh ở đấy là số phận mà Thúy Kiều buộc phải lãnh nhận. Nguyễn Du đồng cách nhìn với cổ nhân xưa cho rằng “Tài Mệnh tương đố”: Tài và Mệnh đố kỵ lẫn nhau. Tài cao thì mệnh kém. Vì sao vậy? bao gồm phải Trời ghen với người tài mà lại bắt người ấy buộc phải chịu số mệnh khổ cực hẩm hiu chăng? Thiết nghĩ, đó chỉ cần quan niệm bình dân thôi. Khi Nguyễn Du viết: “Trời xanh quen thuộc thói má hồng đánh ghen” cũng chính là nói theo ý niệm bình dân. Ở đây, họ phải kiếm tìm ra phương án cho vấn đề này.
Thông thường, người tài giỏi thường ỷ vào cái tài của mình mà không khiêm hạ, trù trừ tự bịt giấu đi; trái lại, còn phô diễn mẫu tài của chính bản thân mình một biện pháp vô tình giỏi hữu ý. Tài được phô diễn ra sẽ làm cho nhiều tín đồ ghen tương với tìm biện pháp triệt hạ, tấn công ngả; hoặc ý muốn cho nhiều người dân muốn chỉ chiếm đoạt. Như vậy, là từ bỏ rước đem gian nan, tai họa rước vào thân rồi. Vị thế, Nguyễn Du bắt đầu nói trong đoạn kết:
Như thế, loại Nghiệp bởi vì cái Tài của mình gây ra thì bao gồm mình nên nhận lấy nghiệp quả; không thể oán thù trách Trời đã khiến cho mình bắt buộc khổ sở, hẩm hiu.
Để phát âm câu này bọn họ thấy Người trung quốc xưa mang đến rằng: loại phần anh hoa của nhỏ người rất cần được được thu duy trì ở bên trong. Nếu như anh hoa phân phát tiết ra phía bên ngoài một cách tự nhiên và thoải mái hay cố tình phát ra, đó là một điều hết sức tai hại. Anh hoa vạc tiết tự nhiên đã không hay rồi; huống gì là mình cố ý phát lộ ra, thì càng nguy hại hơn nữa.
Vậy anh hoa là gì? Anh hoa là cái đẹp của nhan sắc. Vẻ đẹp nhất của của một nhành hoa đã để cho lũ ong, bè đảng bướm kéo tới hút vật liệu nhựa phá nhụy rồi, huống chi vẽ đẹp tinh tế và sắc sảo của một Kiều thiếu phụ dễ khiến cho những người ta chỉ chiếm đoạt. Bởi anh hoa phát huyết ra đề nghị mới bội nghĩa mệnh, nghĩa là chạm mặt số hẩm hiu.

Xem thêm: Đoạn Văn Mẫu Viết Về Cô Giáo Bằng Tiếng Anh Có Dịch, Tả Về Cô Giáo Lớp Em Bằng Tiếng Anh


Như vậy, anh hoa phân phát tiết không phải do Trời định giành mà vẫn bởi vì con người định. Loại tài của Thúy Kiều 1 phần do anh hoa phạt tiết, 1 phần do nữ giới phát huy, trau dồi; chính vì như vậy mà mắc phải số mệnh hẩm hiu (bạc mệnh). Trả như, bạn nữ chẳng có tài hoa, vẫn muốn bán bản thân chuộc phụ vương thì cũng chẳng ma như thế nào mua!
Tam hòa hợp đạo cô cho rằng đạo Trời vừa gồm phúc lại vừa bao gồm họa; hoặc nói không giống đi, vào phúc có họa, vào họa gồm phúc.Vd: Trời nắng hữu dụng cho bạn này, tuy nhiên lại ăn hại cho bạn kia...hay vào âm tất cả dương, vào dương gồm âm, đắp thay đổi cuộc đời. Do thế, Trời đặt cội nguồn của họa phúc ở trong thâm tâm người. Đó là nguyên nhân mà Tam hòa hợp cô đạo nói: “cỗi nguồn cũng sống lòng bạn mà ra” Tiếp “Có Trời nhưng mà cũng tại ta”, nghĩa là tất cả đạo Trời nhưng cũng có thể có ta từ bỏ do vận dụng đạo Trời mà lại chiêu phúc lánh họa thì nên tu đức, đừng quá chịu ảnh hưởng vào chữ Tình; bởi vì trong Tình có bao quát phúc họa. Quá nặng tình thì sẽ gặp mặt họa nhiều.
Chính chữ Tình sẽ trở cần ma lực đưa đẩy Thúy Kiều vào chổ chính giữa trạng nghẹn ngào vẫn vơ, vừa yêu mến xót Đạm Tiên, vừa mơ màng Kim Trọng:
Với chổ chính giữa trạng tự khắc khoải xao xuyến, Thúy Kiều vừa thổn thức vừa vương vít trong mối tình chớm nở, vừa hoảng hốt lo sợ trong giấc mộng gặp gỡ Đạm Tiên tiềm ẩn một tương lai u tối đoạn trường.
Lẽ ra lúc biết phận mình đã ở vào trường phù hợp “anh hoa phạt tiết” thì phải biết cải nghiệp bằng phương pháp nỗ lực tu đức, thu nhặt anh hoa, mới rất có thể giải trừ được tai họa. Nhưng đáng tiếc thay, Thúy Kiều lại do dự “cỗi nguồn cũng nghỉ ngơi lòng bạn mà ra”; vì thế cứ làm bự chữ Tình ra. Bởi vì chữ Tình “nặng tình” với “đa tình” nhưng Thúy Kiều đã bước vào những cách luân lạc, bội bạc mệnh.
Trong tiết thanh minh đi dạo xuân, Thúy Kiều nặng tình cùng với Đạm Tiên, đa tình với Kim Trọng. Sau này, vào cơn gia biến, cũng vày nặng tình với phụ thân mình, thanh nữ lại tình nguyện chào bán mình. Cố kỉnh là bọn ma quỉ Mã Giám Sinh, Tú Bà, Sở Khanh, rồi tiếp nối tới bội bạc Bà, bạc tình Hạnh vẫn đẩy chuyển Thúy Kiều sa vào tuyến phố bạc mệnh đầy khốn khổ, bi thương, ô nhục.
Thúy Kiều mắc nghiệp đa tình. Chiếc nghiệp đó đã đưa đẩy Thúy Kiều 15 năm lưu lạc; nhưng bạn nữ không mắc điều tà dâm; cho nên vì thế nàng chỉ phải gian nan đến xung quanh 30 tuổi; sau thời điểm nghiệp tình chấm dứt, phái nữ lại được thư thả trong nữa đời con lại.

Xem thêm: Muôn Cung Bậc Cảm Xúc Ngày Khai Trường Trong Tôi, Cảm Xúc Ngày Khai Trường


Như vậy gian truân của cô bé Kiều chưa phải do Trời áp đặt vô cớ; đó chỉ là “nghiệp quả” của dòng “nhân tình”. ở đầu cuối “nhân tình nghiệp quả” của Thúy Kiều đã được rủ không bẩn sau đổi thay cố sinh hoạt sông tiền Đường. Phái nữ đã tỉnh ngộ, hồn ma Đạm Tiên cũng đã bặt tăm trong đầu nàng, gần như ray rứt cũng tan biến...và Giác Duyên là mối cơ duyên mang lại Thúy Kiều được thanh thản:
Đông phương quan niệm tâm cùng cảnh luôn bám gần kề theo nhau. Tâm bi ai thì cảnh buồn; trung tâm vui thì cảnh vui; tâm run sợ thì cảnh có dáng vẽ đáng sợ. Khi tâm Thúy Kiều buồn bã thì trăng, mây, nước, cây, cỏ...trong vạn vật thiên nhiên trở đề nghị nỗi ám ảnh đáng sợ. Lúc Thúy Kiều sắp đến theo Mã Giám Sinh thì:
Sau khi bị tiêu diệt hụt nghỉ ngơi sông tiền Đường, Thúy Kiều giác ngộ và được giải thoát khỏi quá khứ tình lụy thì tâm thanh nữ trở buộc phải trong sáng. Tâm trong sáng thì thiên nhiên, trời, trăng, mây, gió, cũng trong trắng theo không thể đáng sợ hãi nữa.
Phật Giáo nhận định rằng đầu mối đau khổ ở tại tâm bé người. Khi tâm bị vướng vào Ái dục thì Chân tâm biến thành Vọng trọng điểm (tâm sai lệch). Từ trên đây Vô minh khởi lên. Vô minh nổi lên thì tham, sân, si... Theo đó mà bám vào tâm bé người. Thúy Kiều vốn có nghiệp đa tình cho nên vì vậy ngay từ đầu, vô minh đã bỏ ra phối trung khu thức của nàng, khiến cho nàng không còn được thơ ngây trong trắng như Thúy Vân. Bao gồm cái tâm thức đầy tình lụy kia đã khiến nàng soạn bản nhạc đầu tay có tên “bạc mệnh”:
Người đăng:Trần Thủyvào lúc03:19
*

*
Trần ThủyXem hồ sơ hoàn hảo của tôi
*

*

*