Thơ về dòng sông tình yêu

     
Những bài xích thơ hay về cái sông, con sông quê hương? Thơ về loại sông? Thơ về con sông quê hương? Thơ sông Đà? Thơ sông Lam? Thơ sông Cầu? Thơ sông Hương? Thơ sông Hồng?
*

Dòng sông trong cam kết ức của đa số người là nơi nối liền với hồ hết kỷ niệm vui buồn, với đôi khi chỉ việc nhìn dòng sông là bao nhiêu nỗi bi hùng chợt tan biến vì nhờ làn gió lạnh mát thổi bay đi... Trong ký kết ức của mỗi người bọn họ thì cái sông sẽ để lại số đông hồi ức gì? trong tim ai cũng có một mẫu sông quê nhà... Tự thuở nào loại sông êm ả, hiền lành hòa đã hình thành biết bao kỷ niệm của tuổi thơ vào trẻo, dạt dào bao trọng điểm hồn của những người được hình thành và lớn lên nghỉ ngơi miền quê. Và bài viết này vectordep.vnrum vẫn đề cập đến vấn đề liên quan liêu đến chiếc sông đó là Những bài thơ tuyệt về mẫu sông
, con sông quê hương? tiếp sau đây hãy thuộc vectordep.vnrum tò mò nhé.

Bạn đang xem: Thơ về dòng sông tình yêu


Quê mùi hương tôi có con sông xanh biếcNước gương trong soi tóc phần lớn hàng treTâm hồn tôi là một buổi trưa hèToả nắng và nóng xuống lòng sông bao phủ loángChẳng biết nước gồm giữ ngày, duy trì thángGiữ bao nhiêu kỷ niệm giữa mẫu trôi?Hỡi dòng sông đã vệ sinh cả đời tôi!Tôi giữ lại mãi tình ái mới mẻSông của quê hương, sông của tuổi trẻSông của khu vực miền nam nước Việt thân yêuKhi bờ tre ríu rít giờ đồng hồ chim kêuKhi mặt nước chập chờn con cá nhảyBạn bè tôi tụm năm tụm bảyBầy chim non bơi lội trên sôngTôi giơ tay ôm nước vào lòngSông mở nước ôm tôi vào dạChúng tôi khủng lên mỗi cá nhân mỗi ngảKẻ tối ngày chài lưới bên sôngKẻ cuốc cày mưa nắng kế bên đồngTôi nạm súng xa công ty đi phòng chiếnNhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biểnVẫn trở về lưu lại luyến bên sôngHình ảnh cô em song má ửng hồng...Tôi từ bây giờ sống trong tim miền BắcSờ lên ngực nghe trái tim âm thầm nhắcHai giờ đồng hồ thiêng liêng, hai tiếng "miền Nam"Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàngTôi quên sao được nhan sắc trời xanh biếcTôi nhớ cả phần đông người xa lạ biết...Có đa số trưa tôi đứng bên dưới hàng câyBỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầyHình ảnh con sông quê mát rượiLai trơn chảy, lòng tôi như suối tướiQuê hương ơi! lòng tôi cũng như sôngTình nam bắc chung chảy một dòngKhông gành thác nào rào cản đượcTôi đã lại chỗ tôi hằng mơ ướcTôi vẫn về sông nước của quê hươngTôi đang về sông nước của tình thươngNgay từ trên đầu bài thơ, tác giả đã reviews với fan đọc về con sông xanh xao nơi quê mình. Con sông ấy đã gắn liền với ký ức tuổi thơ của tác giả. Mẫu sông xanh biếc, với "nước gương trong" vẫn soi tóc đa số "hàng tre".​
Anh đi khắp đa số nẻo đườngBao ngày tháng, bao thương nhớ quê nhàAnh đi vạn dặm con đường xaNhớ sông núi, nhớ nơi ở mến thương.Anh đi nhớ mãi dòng sôngLong lanh một giải nước trong hiền đức hòaNhớ nhiều phần nhiều lúc song taBên bờ sông nhỏ tuổi chiều tà dần dần buông.Nhớ lúc thoáng một cánh buồmTrên sông như cánh bướm vương nhan sắc hồngNhớ nhiều số đông khóm tre congTrên triền đê nhỏ dại như ý muốn ai về.Nhớ bạn nữ thục nữ chân quêRửa chân bên bến tóc thề xõa buôngNhớ sao giờ đồng hồ hát véo vonTrên sông pha tiếng mỉm cười ròn quê ta.Anh đi xa, ghi nhớ quê nhàNhớ cái sông nhỏ hiền hòa êm trôi.Bài thơ là 1 khung cảnh thật buộc phải thơ, hữu tình. Chính nghệ thuật nhân hóa "cánh bướm vương sắc hồng" tạo nên dòng sông thốt nhiên đẹp hơn, nhộn nhịp hẳn lên. Và tâm hồn công ty thơ như là "buổi trưa hè" tỏa tia nắng chói chang nhất của chính mình để tô đẹp mắt cho loại sông.
*

Đêm sông Đà là lạ gió vùng caoMây cũng lạ, chỉ vầng trăng quen biếtBóng buổi tối thì thào chưa ngừng lời tiễn biệtVới hoàng hôn trên sóng nước trôi êm...Tiếc mãi mang lại giờ không còn tuổi hoa niênTôi new đến với cái sông cô tíchSông đòi hỏi lượn lờ trên trang sáchGiữa cái thơ xung quanh núi Tản bao đời...Hãy thề lòng lượng thứ, Sông Đà ơi!Xin được sống cùng sông giữa niềm vui trăn trởHạnh phúc to như thai nhi sinh nởSông thay đổi rồi đề hóa bao la!...Một giờ gì âm vang khôn xiết xaNghe sâu thẳm từ bỏ lòng sông dội tớiTiếng luộc dõi lo toan mong muốn đợiTiếng con bạn đang trút vợi niềm đau...Có đề xuất tiếng em, cô gái da nâuVết chai new cộm bàn tay không nghỉHẳn lên vết chai xưa ngày ck MỹEm thông đường... Mở lối mới cho sông!...Anh bộ đội Trường Sơn bao gồm phải tiếng anh không?Vầng sáng làm sao xưa giục lòng anh hồi hảXưa chiến trường, nay công trường chở đáChưa kịp về xây gian phòng bếp mới quê mình!Đêm lại dần gợi ghi nhớ thuở xa xanhLòng ta cạn, sông cứ là thăm thẳmKhoảng cách đôi ta là văng trăng ướt thẫmCó tuyệt đâu sông này cũng Ngân Hà!Vụt ngửng đầu, lấp lánh sao saTa đặt trái tim giữa dòng nước chảyDòng huyết - dòng sông tung qua tim ấySẽ bừng lên muôn nẻo sóng lung linh…Một tiếng con kê vang buôn bản núiBình minh !Qua ánh nhìn của tác giả, sóng Đà lắm căn bệnh lắm chứng, chốc dịu dàng êm ả đấy, rồi chôc slaij bẳn tính và gắt gỏng thác vây cánh ngay đấy. Nói theo cách khác phải thật tinh tế và sắc sảo và khéo léo mới có thể nhận ra sự biến đổi của sông đà như vậy.​
Trên phương diện Đà giang bên dưới bóng chiềuTrông qua giang san cảnh đìu hiuTrời giăng hắc ám luồng mây kéoChuông giục hoàng hôn tiếng sóng reoTheo nước vởn vơ tăm cá lộiGọi bè lũ inh ỏi giọng chim kêuThuyền ai thơ thẩn mẫu sông đó?Tìm bến thuộc ta vội mái chèo!Bài thơ là hình hình ảnh “đi thuyền trên sông Đà buổi chiều” Sông đà hiện tại lên là một trong dòng sông rất đẹp cùng hữu tình. Vẻ đẹp buộc phải thơ ấy sẽ tạo cảm hứng cho tác giả viết ra được một bài xích thơ hay, để đời với phần đông vần thơ mộc mạc, giản dị.

Xem thêm: Tập Đọc Lớp 3: Mặt Trời Mọc Ở Đằng Tây, Mặt Trời Mọc Ở Đằng


*

Không biết con đường cong sông tiền Đường bao gồm giống con đường cong sông LamMà ngọn sóng tại chỗ này cứ đụng lên nỗi tang điền thương hải?Ơi cánh chim bằng cha chìm bảy nổi!Ba trăm năm là mấy đời người?Chỉ biết ở chỗ này sông Lam cũng mặt lở bên bồiCũng bụi đỏ, cát vàng phơi bảng lảngLàn thu thuỷ vẫn giành cho buổi chiều ngọt sángNét xuân đánh còn in đậm mây trờiĐâu bắt buộc ở đây là tất cả cuộc đờiNhưng then chốt cuộc đời, vị trí đây, từng đọng lạiCảnh nhan sắc này và trọng tâm trạng ấyTừng trang đời, vằng vặc truyện Kiều soi...Đến cùng với Tiên Điền, tôi biết Nguyễn Du vuiTrong nét núi mặt đường sông chiều chạm mặt gỡSông Lam dẫu mặt bồi bên lởTrang thơ ni thôi sút lở bồiNét xuân tô là nét hết sức tươiLàn thu thuỷ vẫn trôimột loại ngọt sángMộ tín đồ ngủ trong màu xanh da trời tháng támNhư một lời trường thọ mãi sinh sôiVò chiêu tập Nguyễn Du sinh hoạt làng Tiên Điền đặt gần kè sông Lam.Do vậy nhưng khi đi bộ bên sông Lam tác giả lại lưu giữ lại đại thi hào Nguyễn Du. Hai câu thơ “Đến cùng với Tiên Điền, tôi biết Nguyễn Du vui, Trong đường nét núi đường sông chiều gặp gỡ gỡ” đã cho biết được hình hình ảnh của phần đông nhà thơ với khá nhiều nét tương đồng chung.​
Bảy năm đi bạt gió quêTiếng kê tuổi thơ vẫn lặng lẽ nhảy ổXanh trong giữa khu đất trời bỡ ngỡTa tan vỡ òa khi đối diện với sông LamTa vỡ vạc òa thân làn nước bao dungCả khóc cười cũng về phía trên gột rửaTa nghe vào thẳm sâu tiếng xào xạc của lúaTiếng xốp tơi rất nhiều ruộng sắn sản phẩm khoaiƠi sông Lam theo ta suốt cuộc đờiCái rám mật của khu đất đồng bờ bãiCái nồng dịu hơi thở số đông phù saXóa sao được nét cười cợt tươi bến bãiÁng cỏ xanh thì thào trỗi dậyCái mõm nghé non tơ vục mặt xuống tươi nồngBờ kho bãi đãi đầy rộng sau hồ hết ngày lụt lộiNước lại hiền lành hòa lấp lánh mặt sôngƠi sông Lam ngày tiết chảy tươi hồngTrong mạch máu của đời tươi mức độ trẻTa đã có theo phần đông nhọc nhằn quê mẹCả đa số mặn mòi từ bỏ khúc hát trên sôngƠi sông Lam của những ruộng mọi đồngTrong thui thủi sương chiều in dáng vẻ mẹCánh cò lặn lội bờ sôngTa không biết tình yêu quý nào hơn thế!Ta vỡ òa khi đương đầu với sông LamBài thơ với âm điệu dìu dịu tha thiết, giọng thơ ngân vang kéo dãn dài như diễn tả một cảm tình lai láng tràn trề không lúc nào dứt. Ngữ điệu giản dị, nhiều hình ảnh, nhiều cảm xúc, người sáng tác đã trang trải lòng mình đối với dòng sông quê hương.
*

Lửa ở đâu nhiều thếtrong đôi mắt em?Máu ở chỗ nào nhiều thếđỏ một vùng sôngĐôi mắt em u buồnMặt trời mang đến lửaMột vùng sông trù trừ tênCũng níu lòng ta nhớMặt trời gần gũi thếMà trời xa vô cùngEm đi về vị trí em, sông về biển khơi mặnTôi lại một mình, 1 mình nẻo vắngtìm ánh trời qua kẽ lá vườn cửa hoang“Hoàng hôn trên sông Lam” là một bài thơ nói về yếu tố hoàn cảnh nhà thơ đã có khá nhiều lần xa quê và có không ít lần lưu giữ quê. Nhưng mà nỗi nhớ con sông quê lại có cả nỗi nhớ miền quê cùng với sự quyết trung tâm trở về. Nỗi ghi nhớ trong sự chia cắt ấy nó sâu đậm làm sao !​
Em về chiều ấy mưa bayGió thao thiết ghi nhớ dáng nhỏ cuối đôngLòng anh bóng nắng ngược dòngSông Lam nhè vơi sóng buông thẫn thờ.Vọng nơi đây tiếng điện thoại tư vấn đòAnh về se sắt cánh cò bay ngangĐành mến lời hứa hẹn nhỡ nhàngSương thoang thoảng mắc bao la vào chiều.Đây là 1 bài thơ đặc sắc của tác giả. Đọc bài xích thơ ta không khỏi bồi hồi xúc hễ nhớ về 1 thời đã qua. Người sáng tác đã trở nên ước mơ thành hiện tại thực, đọc bài xích thơ ta cũng không ngoài xao xuyến trong lòng. Ta như ước ao cùng người sáng tác hòa vào cụ thể từng lời thơ sẽ được sống lại phần đa ký ức tuổi thơ bên dòng sông quê nhà yêu dấu.​
Một ngày vềVục khía cạnh vào sông LamTuổi thơ nằng nặng chảyHạt phù sa nghèo nàn khét cháyYêu yêu quý neo lại những bé đò.Một ngày vềVục mặt vào trong bình yênCon sông chìm trong triền miên cõi nhớCon đò neo lại 1 thời xa…Một ngày vềVốc lại tuổi thơTìm dáng mẹ nhỏ xíu giữa phù sa chìm nổiCon cò lặn lội bờ sông.Vốc lại cả phần đông rạc bé mơ ướcCả tiếng hát mặt sông nghe đến mặn mòi.Cho an ninh trôiBình yên ổn trôi…Đúng cùng với tựa đề, đó là bài thơ người sáng tác “viết đến sông Lam”. Nội dụng bài thơ mô tả về một ngày về lại sông Lam, loại sông của quê hương, loại sông của tuổi thơ. Rõ ràng ta hoàn toàn có thể cảm nhận ra sự an ninh của sông Lam từ mọi vần thơ mà tác giả mang lại.​
Anh qua sông Hồng, sông ĐuốngMùa mưa bọt nước đỏ ngầuKhông biết ở nơi em ởÊm êm một khúc sông CầuTiếng một bé tôm búng nướcVó bè ai chứa sau lưngSao giời lọt qua đôi mắt lướiRơi đầy xuống cả khía cạnh sôngCon sông của fan quan họSuốt đời nước tung lơ thơEm ơi! Em là cô gáiTừ thọ anh đợi anh chờEm là cô Tấm thảo hiềnĐến thân đời anh trẩy hộiTình đang trao nhau êm đềmMà vẫn mắt nhìn bối rốiSông mong khi đầy khi vơiChảy ngang qua câu quan họƯớt đầm vạt áo bao ngườiVạt yêu quý ướt thuộc vạt nhớEm nói dịu như khá thởAnh nghe nhằm nhớ suốt đời:Giữ tình yêu như giữ lại lửa,Đừng quên, chớ tàn, chớ nguôi!Tình yêu gồm từ phương emĐi qua mon năm đợi đợiTình yêu thương cũng từ bỏ phương anhLửa rừng hoảng loạn góc núiTình yêu bao gồm từ hai taChẳng đầy đủ gần nhưng giận dỗiNhà xa, chiến trường càng xaGặp nhau lần nào cũng vộiNgày mai chắc là các nắngNên sao giăng mọi trên đầuNgày mai trấn miền ải BắcTựa sống lưng vào đêm sông Cầu.Trong tim ai ai cũng có một mẫu sông quê nhà... Trường đoản cú thuở nào dòng sông êm ả, hiền lành hòa đã tạo nên biết bao đáng nhớ của tuổi thơ vào trẻo, dạt dào bao trọng điểm hồn của rất nhiều người được xuất hiện và to lên nghỉ ngơi miền quê. Cùng với tác giả thì sông Cầu được coi là dòng sông nối liền với rất nhiều kỷ niệm với người yêu cũ.​
Tôi chưa có mối tình làm sao ở đâyCũng không tồn tại một ai mà đợi đợiSao sông mong vẫn lay hồn tôi mãiChưa kịp về lòng đã nhớ thươngSuốt sông Cầu rộng lớn dừa xanhMuối white xoá dạt dào cơn gió mặnLãng mạn không qua phần đông ngày lửa trậnVẫn dừa xanh. Vẫn muối bột trắng. Nao lòngSẽ qua không ít thành phố với dòng sôngLúc cay đắng lại lưu giữ về phố nhỏDù không một miếng tình riêng làm việc đóSông cầu ơi, sông CầuDòng sông Cầu đã tạo ra một chiến hạ cảnh rất là nên thơ. Giờ đây nhìn cái sông chảy, kí ức trong tác giả lại lùa về. Chiếc sông quê nhà ,dòng sông của tuổi thơ, loại sông ủ ấp tôi trong tình thương thương, mẫu sông đỏ color phù sa, đỏ color lúa chín, đỏ color yêu thương.​
Ngồi nhớ sông cầu mơ trẩy hộiĐến hứa hẹn không về em trách đấyQuê đơn vị thương quá hoá vô tâmTháng giêng hoa xoan rơi hậu đậu dạiEm với sông ước xanh làm việc lạiAnh đi giá buốt ngọt giữa tay cầmCỏ níu chân mùa sông thiếp ngủEm tiễn ánh nhìn đau cả gióChiều chớp đầy anh …mắt lá rămLỗi hẹn sông ước xin khất vậyMưa lớp bụi giăng mờ quan trọng thấyEm ngồi hại rét lấm vào trăng.Đi qua từng nào thăng trầm của kế hoạch sử, cái sông Cầu vẫn là nơi đính bó vồ cập với tất cảngười dân trong làng. Đó là địa điểm có làn nước nhẫn nại có phù sa về bồi đắp bến bãi bờ, góp cho phía hai bên bờ bến bãi lúa nương dâu tư mùa xanh ngắt. Và một lần nữa tác giả đã “lỗi hứa hẹn sông Cầu”, bài bác thơ là nỗi niềm của người sáng tác gửi đến chiếc sông quê hương.​
Quê tôi mặt dòng sôngNước chảy lơ thơĐã đi vào câu ca quan họVào đời tôi trường đoản cú thuở ấu thơMẹ hát ru tôi rằng mạn thuyền ai ngồi tựaNgoài lái, bạn ngâm thơVẳng trong, bạn ở chớ về.Theo tiếng điện thoại tư vấn non sôngTôi xa quê từ ngày thu tháng 8Kháng chiến trường kỳ quá qua bao gian khóTôi đang hành quân qua bao miền khu đất nướcQua bao chiếc sông xuôi ngượcNhưng chưa một lần quay lại bến sông quêNơi người chị em già nắng mưa lầm lũiChiều chiều tựa cửa ngóng nhỏ vềNơi ấy đôi mắt huyền lúng liếngHút hồn tôi tuổi dậy thì.Quê của tác giả, nơi đã tận mắt chứng kiến cả tuổi thơ của tác giả, có một cái sông xanh mát. Liệu còn điều gì khác sung sướng rộng khi bên trên một miền quê xa xăm, hẻo lánh lại sở hữu một chiếc sông chảy qua, dòng sông đã từng cho người sáng tác một tuổi thơ thật xuất xắc vời. đều hình hình ảnh “mẹ già” vất vả lại hiện nay về trong ký ức của tác giả.

Xem thêm: Niềm Đam Mê Là Gì ? Định Nghĩa, Khái Niệm Đam Mê Là Gì


*

Có gì đâu? Gì đâu?Mà nhị mươi năm chẵnMột trưa hè cháy nắngCòn reo trong tâm địa sâuTrưa sông CầuBể một màu xanh da trời thắmRuộng nghìn ô muối hạt trắngBiếc trời xanh ngang đầuCó gì đâu? Gì đâu?Sông Cầu!Thành phố bé dại không một lần giới hạn lạiDăm hàng phố con lèo tèo gạch men ngói...Không mùi hương hoa cùng không tình áiCó gì đâu? Gì đâu...Một trưa thông thường mắt ko ngó tớiMột đất thông thường xe ta qua mauTrả thù taBắt lòng ta lưu giữ mãiSông cầu ơi, sông Cầu...Ruộng ngàn ô muối bột trắngTrời xanh xanh thăm thẳmBể xa xa một màuCó gì đâu, miền Nam...Có gì đâu, tuổi nhỏ...Có gì đâu, gì đâu...Tác yêu dòng sông quê nhà tôi như yêu chính mái ấm gia đình vậy, như chính tình yêu mà tôi dành cho nơi xóm làng quen thuộc. Cứ mỗi lúc nhớ đến mẫu sông ấy, kí ức về tuổi thơ lại hiện nay lên, rõ ràng, rành rọt như 1 chuyện new xảy ra. Bài xích thơ đã biểu hiện rõ điều ấy qua câu thơ mang ý nghĩa chất cảm thán “Sông mong ơi, sông Cầu...“​
I.Sông HươngNước chảy hiền khô hoà,Mà sao vẫn cuốn cả nhà Nguyễntrôi...II.Rót đầy ly rượu mời hoaHỏi nhan sắc cũ, lụa là xưa đâuTột thuộc sao gấp đắm sâu,Lòng dân chẳng ở bền lâu với bản thân ?...III.Sẩy chân vỡ lẽ giấc son vàng,Cười khan mặt những lọng tàn hẩm hiuBần thần ngó mảnh sân rêu,Nghe đâu thuở trước dìu dặt công khanhDư thừa rượu thịt, yến oanhChỉ không thấy tấm lòng dân buổi nàoPhải chăng lúc đó giặc vào ,Cân đai nhốn nháo, luỹ hào ngửa nghiêng ?...Đây là 3 bài thơ về chiếc sông Hương, mỗi bài bác thơ bao gồm một nét đặc thù riêng, ngôn từ riêng, color riêng. Tuy vậy chốt lại vẫn chính là tả cảnh về mẫu sông Hương nhẹ nhàng, sâu lắng, trữ tình, buộc phải thơ.​
Tình yêu trong những khi ngẩn ngơBỗng dưng vớ được câu thơ có tác dụng thuyềnBấy tiếng vừa thời gian trăng lênThuyền tôi ở giữa bốn mặt chuông chùaBấy tiếng sóng cứ ru đưaLàm thuyền tôi đắm sao chưa đắm thuyền​
Bây giờ chỉ gồm đôi taBao nhiêu chổ chính giữa sự Hằng Nga biết rồiThủa nước non cho hồi non nướcSông hương đành xuôi ngược đông tâySoi lòng chỉ tất cả đám mâyĐám mây phú quý hầu hết ngày lao đaoSao phương diện sông xanh lè ra dángSao tình sông lai bóng khôn ngăn?Vì ai lắm nỗi cất chanHay còn chờ khách quá giang một lầnNày thử hỏi, thuyền nan thả láThuyền ai trên đây nấn ná bấy lâu?Mặc ai khanh tướng tá công hầuKhông thèm tầm thường đỉnh, lưng bầu gió trăngSao trời đất thanh minh ra thế?Sao mưa nguồn chớp bể luôn luôn đêm?Trong thành yến độ ẩm vui thêmTiếng ca lanh lảnh lọt tấm che rèm thưaSông mùi hương hỡi, xuân vừa tơ liễuCả trăm hoa hàm tiếu nhởn nhơVì đâu nước tan lững lờHay cho cố sự cuộc cờ chiêm baoGhét xa mã nao nao uốn khúcGiận thời gian những lứa xuân xanhNhà ai nhảy năm canhHơi men nồng nặc dưới thủ đô xưaSao tức tối trôi bừa đi mãiChẳng bi đát nghe cô lái thở than“Thuyền em đậu bến mùi hương GiangChờ tín đồ quân tử lỡ xã tình duyên”Thuyền lặng lẽ nằm yên ổn với bóngNước sống xuôi dợn sóng bến thuyềnTrong thànhngủchết nhỏ đenKhoá xuân vứt lỏng mang đến then chẳng gàiHãy trông thử đền đài dinh thựDấu xưa, xưa tình tứ làm cho saoÔ hay! Sóng tung dạt dàoChiếc thuyền vô địnhtạcvào bến mêSao trai gái đi về trong mộngMà sông hương thơm chẳng đụng niềm riêngTrong thành nhằm lạnh mùi hương nguyềnTiếng con gà gáy nguyệt láng giềng còn say.​
Bây chừ gõ bát sông HươngLanh canh phách nhịp tư phương cung đìnhMột suông trăng sống Hoàng ThànhMột trăng suông nhạt chòng chành bên dưới sôngXáng xề mẫu nhịp thi congCái chân ai cách giữa vòng phái nam aiRượu nâng sóng nhạc ngang màyEm đủng đỉnh giữa đêm bày chiếu hoaXáng xề sông đổ về xaXáng xề phách nhịp đổ qua hồn mìnhAi ngâm khúc nhạc cung đìnhĐể ai mến cả Hoàng thành cỏ rêu...
Ngày em theo chồngCó câu thơ anh chưa kịp viếtThời gian chôn một tình yêu câmSông mùi hương trôi mạn chiềuHồn chũm đô nổi gióThuyền ai lang bạt mái chèoEm cứ cười như tuổi nhị mươiCỏ hoang mọi mùa yêu đương nhớBờ anh sóng vỗ ngược dòngEm gồm tiếc gì khôngBóng thu bé đi các quáLá nhiều năm năm ngón tay xưaBỏ qua chuyện cũ mà sốngMừng em áo bắt đầu ra đườngAnh ngồi hát cuộc tiễn đưa...​
Bên cơ sông Hồng cái nắng bềnh bồngCó cô chưa chồng giặt yếm phơi phongYếm trắng bòng bong lúa đòng ngậm sữaCó cô bụng chửa lum lúm má hồngSắc sắc đẹp không không chuông đồng thỉnh mõCó bạn bè trẻ nhỏ vò võ bà bầu chaDưới đất đàn gà trên trời lũ nhạnẬp à kết bạn bọn ông lũ bàBờ bãi phù sa cỏ hoa phất phớiVườn nhãn sân vườn hồng rậm rạp mời gọiCó phần đa ngày hội bên nông hái trồngThời trang trai gái dập dìu chớm đôngBên tê sông Hồng tất cả ngôi nhà gỗBốn bề cửa ngỏ gọi gió mời trăngCó hoa cát luỹ tượng ông Thi TửuCó bầu bạn rượu nói cười dung dăngTrong đê tình hình chung c ư vô cùng thịNgoài đê đọng hự chân quê ruộng vườnĐêm đêm đèn đường mờ mờ tỏ tỏNgửa mặt Hằng Nga sa thân mù sương…​
Heo may se lạnh lẽo bờ vaiDòng Thương nhẵn vẫn đổ nhiều năm triền đê?Rạ rơm vẫn tiếp tục bộn bề?Mồ hôi khu đất thở vẫn kia tê nồng?Buồn vui thơ vẫn mênh mông,Tìm nhau chảy ngược mẫu sông đá ngầm!Chén trà thì gửi hương thầm,câu thơ tặng ngay bạn lại ngâm mang lại mình!Đôi loại Thươngvẫn đinh ninh,Tre xanh vẫn rủ trơn mình lòng sông.Trở trăn sóng đỏ sông HồngTôi mơ lặn ngụp giữa mẫu Thương Giang.Sương thu biến đổi khúc cỏ vàngPhố ồn ã phố, dạ càng ngẩn ngơ…​
Nhớ nụ hôn đầu tiênThiên nhiên chạm mùa emNhớ chìm ngập trong da diếtDịu dàng ru nỗi niềmKhi ta là của nhauKiếp tình mãi dài lâuNgười như sông ôm núiTrái tim tươi thắm màuNgày ghé tai thì thầm thĩĐêm va lưỡi ngọt mềmTâm hồn ôm da thịtTơ lụa ngày quấn đêmNgũ hành thổ sinh kimKim sinh niềm yêu thương mếnAnh gọi một giờ EmDịu dàng loại sông đếnHồng Hà ơi, hiển hiệnĐêm trăng nước dưng trờiCâu thơ bay trên sóngSải cánh thuộc xa khơi…​
Anh sinh hoạt Lào CaiNơi dòng sông Hồng tung vào đất ViệtTháng Hai, mùa này nhỏ nướcLắng phù sa in bóng song bờBiết là em năm ngóng, tháng chờCứ chiều chiều ra sông gánh nướcNên ngày ngày cùng bằng hữu lên chốtAnh lại xuống sông Hồng mang lại thoả nỗi em mongĐài báo gió mùa, em thương sinh sống đầu sôngĐỉnh đồi cao hào chiến đấu anh chạm mặt rétBiết hoa màu đồng quê chưa ghép hếtTay em ngập dưới bùn, lúa có thẳng mặt hàng không?Giá chúng mình còn loại thuở dung dăngAnh thả lá thuyền xuôi về dưới ấyEm ra sông chắc hẳn rằng em đang thấyChỉ nỗi nhớ bọn chúng mình đủ ấm mọi mùa đông.Nhưng thơ ngây đâu còn ở bọn chúng mìnhKhi sơn hà trao anh lên tuyến đầu chặn giặcKhi biên cương trong anh đang trở thành máu thịtĐạn lên nòng anh giữ nguồn cơn sôngNỗi nhớ cho em không viết được đôi dòngĐạn đối thủ cuồng điên phun vào thị xãXe tăng thù nghiến khía cạnh sông yên ảNhịp mong thù chặt đứt hóng mongBão lửa này mang sức mạnh hờn cămPhá ước thù xé vụn xe pháo tăng giặcGiữa mẫu sông ngàn xác thù té gụcMáu giặc loang ố cả một vùngThì hỡi em yêu ở cuối sông HồngNếu chạm chán dòng sông ngàu lên dung nhan đỏLà niềm mến anh nhờ cất hộ về em đóQua màu nước sông Hồng, em gọi chiến công anh.​
Có đề nghị mưa vừa trốn ngoài mâyVề thăm quê cũ trở ra đây?Mà sao trong nước pha trộn màu nhớPha cả niềm nhức lớp lớp dầy!Mưa với ta từng sẽ tri âmNhiều đêm mưa dột nát vào hầmNhiều tối quấn quít bên phòng tuyếnĐạn thét long trời ban đêm tăm..Mưa vây cánh cho tràn bao ghi nhớ mongTheo ta ra tận bến sông Hồng.Bên cơ cuồn cuộn trời biên giớiNhìn chẳng muốn về, mưa biết không..?
Thời gian trôi ngày tháng đi quaSông Hồng ơi thời điểm nào chấm dứt chảyĐêm có nghe tiếng đàn em gảyGiọt bọn nào dành để riêng tôiMảnh trăng non ngơ ngẩn giữa trờiNgười đông đúc điện ban đầu toả sángTiếng lũ ngân khía cạnh sông lóng lánhHồn tôi rung theo sóng từ bỏ bao giờThời gian trôi tháng ngày đi quaDòng sông trôi tiếng bầy níu giữSông Hồng ơi phập phồng hơi thởNhịp ngắn dài theo nhịp tiếng bầy ngân​
Cầu Chương Dương nâng xe vượt sông HồngNgoảnh lại quan sát cầu quận long biên hờ hữngChỉ gồm đáy sâu giữa cái chứa đựngBóng nhịp dầm với thương tích năm nao​
một con sông chảy qua thời gianchảy qua kế hoạch sửchảy qua triệu triệu cuộc đờichảy qua mỗi trái tim ngườikhi êm đềm khi hung dữmột con sông rì rầm sóng vỗtrong muôn vàn trang thơlàm cần xóm thôn, hoa trái, phần nhiều ngôi nhàtạo sắc đẹp áo, màu cây với tiếng Việtmột nòi giống sinh từ bỏ một loại sôngtrăm đứa con xuống biển lớn lên rừngở lại Phong Châu, tín đồ con đồ vật nhấtvua Hùng Vương thứ nhất nước Văn Langsóng với phù sa – quan niệm đầu tiênnước cùng đất nhằm nay thành Đất Nướcmột con sông dịu dàng êm ả như lục bátmột con sông phập phồng muôn bắp thịtmột dòng sông đỏ rựcnhuộm hồng nâu domain authority người.ôi Sông Hồng, mẹ của ta ơingười chứa chất vào lòngbao điều túng mậtbao kho rubi cổ tíchbao giờ đồng hồ rên nhọc nhằnbao xoáy nước réo sôi trong ngực rộng lớn của ngườibao doi mèo ngầm trong thâm tâm người phiêu bạtngười quằn quại bên dưới mưa dầm nắng và nóng gắtcho sớm mai chim nhạn cung cấp tin xuâncho đơn sơ hạt gạo white ngầncả nhành dâu bé xanhngười cũng mang đến nhựa ấmmột mẫu sông với đa số thuyền phần đa bếnnhững thân đê uốn lượn sườn lưng rồnghoa gạo đỏ bên bờ sông những đền miếu phố phườngmái rạ bờ tre hoàng hôn khói bếpmột chiếc sông như chiếc đời mãnh liệtnhấn chìm bao thuyền giặcvà xoá nhoà vết vết các triều vua...sóng rập rờn quanh bè gỗ tuổi thơnước sông tan trên vai em che loángta trải qua những bến phà tan nátmột ngàn ngày xa cáchmột ngàn tối sông Hồngtrên chùm sao bánh láitrong câu hò đồng độitrong cầm mây cuồn cuộn căng buồm...máu ta sở hữu sắc đỏ sông Hồngnỗi khổ và nụ cười bất tậnluôn luôn luôn mới đến, luôn luôn luôn ra điluôn già độc nhất vô nhị và luôn luôn trẻ nhấtsông nhằm lại trước lúc về cùng với biểnkhông nên máu đen gian ác của quân thùkhông đề nghị gươm đao nghìn năm chiến trậnkhông bắt buộc nghẹn ngào tiếng nấcsau sụp lở hưng phế sau thù hận sóng tràolà kho bãi mới của sông xanh ngátlà đất đai lấn dần dần ra biểnlà trung ương hồn mặn mòi phù sadâng ngọt ngào đỏ rực đôi bờ.​
Hừng hực chảynhư một người lũ bànhễ nhại cõng trên lưng một người tình thóc lớnkhông một phút xong chânNàng trải qua miền châu thổđã 1 thời đói kháthai - triệu - xác - bạn chất lên xe bòvào đều đêm mưaVì thế phụ nữ không bao giờrời xa bồ thóc trên sống lưng mìnhbài học nhức thươngChúng ta bắt buộc chết đói một lần nữanàng nghĩdân tộc này sẽ không thể mãi nghèo hèn buổi tối tămnàng vẫn nghĩvà những người da vàng mặt sông Hồngra đi đòi từ bỏ doSông hồng vẫn lặng chảygiống một người bầy bà khi đêm xuốngsau một ngày nỗ lực kiệt mình mang đến đồng ángnàng choạc nằm quyến rũ như sônglặng lẽ mừng đón ngọn gió tối thô thápmang khá thở oi nồng của rơm rạ với đất đainàng im lẽ mừng đón ánh trăng đêmthấm vào thịt da mình mọi giọt thanh xuânSông Hồng thứ vã chảygiống một người bầy bà trở dạvào tối thiếu trăngnàng vứt lại sau lưng một mùa bè lũ đỏnhững bài ca súng gươm huyên náonàng bỏ lại sau lưngnhững lớp sóng thăng trầm truất phế hưngBởi nhiệm vụ trên vai nàngmột mặt là người tình thóc phệ châu thổcòn bên kia là những đứa con đói sữanàng yêu cầu nuôi nấng chúngsuốt một thời trận mạc héo honBuổi chiều đầy gióngoài sông bà mẹ ngồi chải tócnăm tháng gốc nguồntình mẹ cũng tương tự sôngnhững phi thuyền dại dộtbỏ người mẹ đi từ thời điểm năm mười sáu tuổinay new trở vềsông chị em vẫn như xưaSau bao nămsông chị em vẫn chờnhững đứa con lưu lạcmây ký kết ức sẽ hoá mầu tóc bạcsóng thời hạn còn u uẩn nỗi niềmnhững con thuyền xa người mẹ đã bao đêmngày trở về sông vẫn đầy nước mắtMẹ như phù sahoá thân vào đấtmẹ như mạch nguồntrong lành của đấtmẹ như mùa màngsinh sôi trên đấtnhững bãi bờ chan chứagió yêu thương​
Mặt trời đã biếng lười lặn sớmBỏ mặc anh bơi lội trong cô đơnNhắm mắtNghe trái tim đồ dùng vãNgước tìmTrăng côi cútNhưng xa xôiChỉ gồm dòng sông trôi​
Quan họ ơi mưa sa sườn lưng đồi!Cuối thu rủ mưa nghịch duyên trôi nổiBong nhẵn tràn sôngBong bóng thanh lịch đò...Ngòn ngọt vòng đeo tay bờ vai sương khói...Quan họ người ơi đi không ngoảnh lại!Cơn mưa bay chéo cánh tóc mai phiêu bồngƠi đêm tóc mai dài như triền sông!Miếng trầu trong mồm tan thành nước mắtĐêm giờ đắm đuối tay không...Người đi cúi phương diện sen hồngChỉ còn tôi với dòng sông hẹn hòChỉ bản thân tôi kéo nhỏ đòChở câu hát suốt đôi bờ mưa bay​
Bãi bồi xanh mướt ngô non là khuôn khía cạnh emNổi giữa chiếc sông tócBãi bồi ngủ trong tim anhDòng sông tóc em cũng đổ về lòng anh êm ả dịu dàng cửa biểnEm ngủ cho ngoan... à ơi ngoan giấcBãi ngô non tất cả vầng trăng mọcEm thức... à ơi giấc mơ em đọngCửa biển cả lòng anh vẫn rợi láng trăngGió vẫn đẫm bao ngày trời độngNhững chân đá đứt lìa giữa sóngCơn giông xa xô xác xác tàuAnh về náu tóc em hiền khô hậuKhi sóng yên là khi rất có thể nhìn sâuBiển thừa lặngHôm em cài đặt hoa trắngHôm ấy... Cái sông hôm ấy sang sông​
Dòng sông chở nước cho khơiChở trăng cho sóng, chở trời mang đến saoChở cho tôm cá thuyền câuChở than cho những nhỏ tàu xa khơiMai đây rồi cả đại dương trờiNiềm vui đầu sóng đổ hồi về sông​
Trời xanh về phía biểnTôi xanh về sông quêChiều tắt gió lục bình lả lướt tímTuổi thơ tôi giờ nhờ cất hộ ngọn chòng chành.Chèo ký ức về loại sông ấu thơTháng năm liên miên chảyMòn vẹt vành trăng nước xóiMúc từng gáo sông làng.Lấy mùa thu gội tóc mang đến sôngLấy 6 bình nhuộm tím đôi mắt sôngSông mang hơi thở của tôi về biểnThản nhiên trải qua lời thề.Đêm cả tin vục tay vào cơn mêBờ tre xanh không còn chải tócCâu thơ té vào mùa thuThảng thốt lời chị em ru rắc đầy triền sông vắng.Chèo cam kết ức về dòng sông ấu thơTháng năm liên miên chảyThuở mười sáu gội đầu lá sảNước sông thơm mang lại tận bây giờ.Sông vặn vẹo mình khuyết vào phía giấc mơChỉ sót lại một bờ mang lại miền nước chảyTôi dại khờ bấu vào cơn gió xoáyLở không còn mình bồi đắp một bờ xa.​