Kỳ án ánh trăng pdf

     
truyện hồn ma Kỳ án ánh trăng truyện đáng sợ truyện ma Truyện trinh thám Truyện ma trung hoa


Bạn đang xem: Kỳ án ánh trăng pdf

*
pdf

cách thức chữa bệnh dịch hôi nách nhanh và công dụng nhất


*
pdf

hoan_thien_cong_tac_to_chuc_quan_ly_tien_luong_cong_ty_viglacera




Xem thêm: Những Kiểu Tóc 2 Mái Đẹp Xuất Sắc Không Thể Dời Mắt, 30 Kiểu Tóc 2 Mái Nam Đẹp Nhất 2020

*
pdf

Truyện ngắn Mùa Gặt




Xem thêm: Xem Ngày Tốt Trong Tháng 2 Âm Năm 2021, Lịch Âm Tháng 2 Năm 2021

Nội dung

PHẦN DẪN 1Mùa xuân năm 1977.Ánh trăng lanh tanh soi trên đôi vai ốm guộc của Tưởng Dục Hồng, cô thấylành lạnh. Lẽ ra tối xuân không nên có xúc cảm này bắt đầu phải. Cô cườithầm cùng trách mình thật chẳng ra sao: số đông ngày tháng sống Quý Châu làmmột thanh niên học viên đi thực tiễn cơ sở, lúc thấy ngán ngán. Nửa đêm cô vẫnđi dạo một mình trong xóm là chuyện bình thường; từ bây giờ đang làm việc trongvườn trường của trường đại học rất yên ổn tĩnh, sao mình lại khiếp sợ gì? có đúnglà tại cái nơi bản thân định đến lúc này không?Ánh trăng sáng sủa trong bao phủ khu nhà bé dại hai tầng phương pháp chỗ cô đứng khôngxa. Đó là quần thể nhà phong cách châu Âu được kiến thiết vào trong những năm 30 của cố kỷnày, nghe nói đó là khu đơn vị cổ độc nhất trong Đại học tập Y, nay được dùng làmphòng thực nghiệm phẫu thuật học. Phía bắc là cửa đi ra vào duy nhất, đó là mộtvòm cuốn tương đối dày, như kiểu dáng hang đá; nóc của nó là ban công của tầng hainhô ra. Lúc này nhìn vào, thấy vách cửa xám được ánh trăng soi trắng nhợt,bóng của mái vòm cùng ban công in xuống nền, làm cho phía trong cửa vòm tốiom không giống thường, dường như trong đó đang tiềm ẩn những thứ gì đó rấtđáng sợ.Nếu ngày mai chưa phải làm bài thi giữa học kỳ của môn giải phẩu thì cô đãchẳng yêu cầu nửa đêm 1 mình đi vào khu nhà mà phía bên trong đâu đâu cũngbày các xác bị tiêu diệt đủ các loại cùng những đoạn tuỳ thuộc dài ngắn với nồng nặc mùiphooc-môn. Dục Hồng là một trong những sinh viên công nông binh đợt ở đầu cuối về học tập ởđây, trải qua bao nhiều dày vò cùng khắc khoải chờ đón trong suốt bảy năm trời"đi thực tế" ấy, rồi cũng mang đến ngày cô được thực hiện ước mơ của mình. Tuynhiên, năm tháng trôi đi, nay cô đang ở tuổi 26, kiến thức và kỹ năng cơ bản bị rỗng, cho dù cốđến mấy cũng quan yếu đọ trí nhớ cùng độ nhanh nhạy với cánh sinh viên 1718 tuổi. Cơ mà Hồng lại vốn có đậm chất cá tính mạnh mẽ, cô luôn luôn muốn nổi trội tronghọc tập, cho nên vì vậy đêm ni cô cho phòng thực nghiệm phẫu thuật hoàn toànkhông do nước mang đến chân bắt đầu nhảy, nhưng mà là muốn nâng cấp kiến thức sẽ có,muốn làm rõ từng cụ thể cuối cùng cơ mà cô còn mơ hồ. Chủ quản của môn giảiphẫu học là phải siêng năng nghiên cứu những tiêu phiên bản thực thể để cảm thấy đachiều và cụ thể, vì vậy phòng thực nghiệm giải phẫu là khu vực ôn tập lý tưởngnhất.Trong trường Đại học Y số nhị Giang ghê này, lâu nay vẫn phao đồn mộtchuyện bí ẩn kỳ dị về phòng thực nghiệm giải phẫu. Chuyện thường xảy ra vềđêm khuya, nhân thứ chính rất có thể là một quái thú thích ăn uống thịt các xác chết,có thể là 1 trong những con ma hung ác, hoặc một cô hồn đầy ân oán hận; những nạn nhânphải hứng chịu hồ hết là các sinh viên y tế vô tội. Với những sinh viên y khoa,sau khi kết thúc giờ từ học cơ hội 11 giờ mỗi đêm, thì khu vực đây trở thành vùngcấm địa. Về tối nay Dục Hồng sẽ cùng chúng ta đến phía trên ôn bài, rồi tắt đèn trướclúc chuông báo hết giờ, kế tiếp họ thuộc trở về ký túc xa. Đến vị trí rồi, DụcHồng vẫn trằn trọc mãi, cô cảm xúc mình ôn tập chưa được chu đáo, bèn quay trở lại đây.Đang để ý đến miên man, cầm cố rồi cô đã đứng trước cửa ngõ vòm cuốn. Các mẩuchuyện đồn đại về ma quỷ, liệu tất cả thật không? Tim cô đập dần cấp tốc hơn.Tất nhiên chưa phải là thật. Cô đã từng trải qua bao thăng trầm của quãngđời học viên đi thực tế, đương nhiên cô không phải như các sv trẻ vơi dạ cảtin vào những chuyện tởm hãi này. Có lẽ vì sinh viên Y bài xích vở thừa nặng buộc phải đãbịa ra những mẩu chuyện cho chính bản thân mình được vui kia thôi.Nhưng nguyên nhân mình lại bất chợt rùng mình?Tim cô đập càng sớm hơn, nghe rõ mồn một.Để trường đoản cú trấn tĩnh, Hồng đành nhè dịu nhắm mắt và thầm nhẩm lại mấy câu vèvề kết cấu quả tim với hướng lưu giữ thông của máu vày cô tự soạn mang lại mình:"Lên trọng tâm nhĩ, xuống trung tâm thất, trái van hai lá, đề nghị van cha lá, tĩnh mạch phổitâm nhĩ phải, trung tâm thất trái rượu cồn mạch chính, tĩnh mạch trong tim nhĩ phải,tâm thất trái hễ mạch phổi..."Cô hình như nhìn thấy chiếc máu đã chảy mạnh trong tâm địa mình, cuồncuộn chảy, không ngớt tung qua tan lại giữa trọng tâm nhĩ và trung tâm thất. Tuy nhiên,cô vẫn cách qua bậu cửa xi măng tương đối cao để vào khu đơn vị thực nghiệm giảiphẫu.Bậu cửa ngõ này cao tới một thước, cũng là một trong đề tài luôn được sv cáckhoá giỏi bàn tán. Nghe nói những năm trước, có lần một bể phệ chứa đầyphooc-môn ở trong nhà thực nghiệm phẫu thuật bị vỡ vạc tràn ra lênh láng một nửasân trường, nồng nặc mùi phooc-môn nhức mũi. Để phòng tái diễn sự vắt tươngtự tạo ô nhiễm, nhà trường bèn mang đến xây cao bậc cửa này lên, coi như một conđập chắn phooc-môn. Nhưng cũng có thể có cách nói không giống - cách giải thích phổ biếncủa dân gian: bậu cửa ngõ cao một thước rất có thể nhốt ma quỷ ở vào nhà, vàphòng ngừa các xác bị tiêu diệt nhảy ra ngoài.Sau bậu cửa ngõ là năm bậc thềm hơi cao, rồi đến góc cửa gỗ. Dục Hồng nắmvào tay cố kỉnh cửa bởi đồng, suy nghĩ bụng: "Lúc này mình quay ra vẫn chưamuộn."Nhưng lẽ nào chỉ vì khiếp sợ chốc lát mà bỏ qua dịp ôn bài tiện lợi như thếnày?Bỗng nghe thấy một điệu nhạc du dương tự phía trong vọng ra. Dục Hồngchững lại, chú ý lắng nghe. Ngoài ra có tiếng fan thì thầm, xem xét nghekỹ hơn, còn thấy các âm thanh lách phương pháp do đồ thủy tinh va va nhẹ phátra.Thì ra là 1 trong những bữa liên hoan.Tổ chức tiệc tùng trong chống thực nghiệm phẫu thuật ư?có lẽ là một trong nhóm sinh viên năm cuối chuẩn bị tố tnghiệp không có bài vở gì nữa,đã mang đến đây nhằm thư giãn. Nhưng từ thời điểm cách đó hơn một giờ, chỗ này ví dụ vẫn cómột chỗ đông người sinh viên mài miệt ngồi học sẵn sàng thi giữa năm trước mà, saochỉ sau giây phút đã tràn đầy những âm nhạc cốc chén chén đũa va va nhau?"Bè bạn bè bốn tên" đã biết thành đánh đổ, bí quyết mạng văn hoá đã kết thúc, bầu không khí xãhội đã thoáng hơn nhiều, cùng hiếm lúc thấy các sinh hoạt có color tiểu tư sản dạng hình này.Dục Hồng hít một khá thật sâu, rồi mở rộng cánh cửa ngõ lớn ở trong nhà thựcnghiệm giải phẫu.Một tháng sau.Giảng viên phụ đạo năm thứ tía y khoa là Lục Bỉnh Thành lao vào khu kýtúc xá đàn bà sinh. Lòng anh đã bộn bề, nặng trĩu trĩu không ít điều nghĩ về ngợi nênđã quên làm thủ tục xuất trình thẻ công tác và ký kết tên. Cũng may, bà già gáccửa thông thường vẫn gặp anh, biết anh là cô giáo phụ đạo, mang lại đây tất cácông tác quan trọng đối cùng với sinh viên cần bà dường như không chặn hỏi, để anh khỏiphải cách biệt suy nghĩ.Bỉnh Thành lên gác, rồi tạm dừng trước cửa phòng 405. Trời vẫn gần buổi tối màhành lang vẫn chưa bật đèn. Cửa ngõ đang đóng im ỉm, anh nháng đứng yên mộtlát rồi nhè dịu gõ cửa. Sau khe cửa ngõ hé mở là khuôn phương diện của đái Tĩnh."Chào thầy Thành!""Bạn ấy gắng nào rồi?" Thành chưa phi vào vội, chỉ khẽ hỏi."Lúc ổn thời gian không, có lúc vẫn vô cùng tỉnh táo bị cắn dở như ngày trước, cùng hiểu số đông việcrõ ràng rộng ai hết. Nhưng đột nhiên lại ban đầu nói hầu như câu kỳ cục." TiểuTĩnh cũng thế hạ tiếng nói cho thật khẽ."Thầy Thành đến buộc phải không? Sao tè Tĩnh không mời thầy vào trong nàynói chuyện?" Một giọng cô gái trong trẻo tự trong chống vọng ra.Dục Hồng mặc loại áo ngủ kẻ ca-rô color lá cây nhạt, đã uể oải ngồi bêncửa sổ nhìn ra mặt ngoài, cô lừ đừ chải mớ tóc black nhánh sẽ dài sắp tới chấmvai, đôi bàn tay nhợt nhạt nổi lên hầu như đường gân xnah. Thành khá lim dimmắt, trong đầu anh hiện hữu hình hình ảnh cô gái Dục Hồng từ thời điểm cách đó không baolâu cùng với mái tóc giảm ngắn tiếp giáp mang tai cùng khuôn mặt hồng hào đầy mức độ sống.Thế mà chỉ sau chưa đầy một tháng đang như biến thành một fan khác hăn.Đã xảy ra chuyện gì vậy?Hồng vẫn chú ý nhìn ra cửa sổ, ko ngoảnh tín đồ lại bởi vì sự xuất hiện củaThành. Cô chải tóc mỗi khi một lừ đừ hơn, hình như cô ước ao mái tóc ứcvạn tua mảnh mai này được chải thật kỹ đến từng sợi. Thành hốt nhiên nghĩ: "Kểtừ ngày vào ngôi trường cô ấy bốn tưởng tiến bộ, lại chịu khó giản dị, chứ đâu gồm cáigu tiểu tứ sản vắt này?""Thưa thầy, nghe nói thầy cũng tốt nghiệp ở trường này, thây tốt nghiệp khoanào khoá làm sao ạ?" thắc mắc của Hồng hoàn toàn không mảy may gợn màu sắcbệnh lý nào.Thành không đề xuất suy nghĩ, trả lời ngay: "Tôi vào đại học năm 1961.Dục Hồng tương đối rung rung tấm thân mảnh khảnh, quay fan lại với khuônmặt tái nhợt: "Thế thì, cứng cáp thầy vẫn nghe nói đến ánh trăng?"Đôi lông mày rậm và đen của Bỉnh Thành càng nhíu lại, anh nghĩ: "Đây làvấn đề gì? Cô ấy nói rồ dở người mất rồi."Nhưng anh lại trả lời: "Ánh trăng? Tôi không chỉ có nghe nói ngoài ra thường xuyên quan sát thấy. Mấy bây giờ trời nhiều mây nên tất nhiên không thấynhưng phần nhiều hôm trời nắng thì đêm đêm đều có ánh trăng hết sức đẹp."Dục Hồng xong chải mớ tóc dài, thả tay xuống và kinh ngạc hỏi: "Thầykhông biết thiệt à? Em cứ tưởng sinh viên thời ấy ai ai cũng từng nghe nói vềánh trăng? Thầy Thành ạ, hồi đó cuộc sống đời thường sinh viên của những thầy rứa nào?Em rất muốn biết, cùng nếu có thể được trải nghiệm không ít thì hay quá."Nói rồ dại, rồ dở hơi rồi. Thành thấy lòng nặng trĩu trĩu, có cảm xúc đã nhằm mất côsinh viên này. Ánh mắt anh bỗng dừng lại ở bàn tay của Hồng vừa chải tóc,cô vẫn cầm mẫu lược cuốn có rất nhiều hàng răng - sản phẩm lược vừa để chải tócvừa rất có thể cài lên tóc làm cho đồ trang sức. Bắt mắt nhất là vài chục viên đá quýđược thêm ở mặt sống lưng cái lược, bao gồm viên black nhánh, tất cả viên màu tiết dụ.Trong hộ gia đình hơi tối, ánh đèn sáng trắng rọi vào vẫn khiến cho nó bội nghịch chiếumuôn tia sáng chói mắt.Du Tĩnh đứng bên nhận thấy Bỉnh Thành có vẻ như hơi khác thường, suy nghĩ bụng:"Kể cũng đề nghị thôi, thầy Thành sao có thể ngờ được rằng Dục Hồng lại có thểdùng cái lược quý giá mang lại như vậy. Tuần trước lần đầu chú ý thấy, mìnhcũng phải kinh ngạc nữa là.""Chiếc lược của em..." tự nhiên Thành ngần ngừ nên nói tiếp nắm nàonữa."Rất đẹp, đề xuất không ạ? các tia sáng sủa sặc sỡ xen kẽ hắt ra từ số đông hạtđá quý màu đỏ màu đen chen nhau, khiến em tiếp tục ngắm nhìn mãi,rồi không hiểu biết nhiều sao càng nhìn lại càng thấy lòng rung rượu cồn xốn xang... Đúnglà đồ giá trị thật nhưng không tới nỗi bị xem là tha hoá trong làm việc chứạ?" Dục Hồng chú ý thẳng vào đôi mắt Bỉnh Thành."Không sao, em làm việc nhé, đừng nên nghĩ ngợi gì nhiều." Thành vội vàng chàorồi ra về.Du Tĩnh bước ra theo, lặng lẽ âm thầm tiễn Bỉnh Thành cho tận đầu trên cầu thang, Thànhbỗng nói luôn: "Các em hãy góp Dục Hồng thay áo quần giặt giũ... Sáng naytổ chuyên gia hội chẩn cho mình ấy đã ra quyết định bạn ấy rất cần phải điều trị chuđáo, rất cần phải nằm viện. Tôi hoàn toàn không muốn điều đó nhưng áp lực nặng nề từPhòng quản lý sinh viên rất lớn, tôi chỉ với biết phục tùng, đã và đang đánh điệncho mái ấm gia đình bạn Hồng. Nếu họ không tồn tại ý kiến gì không giống thì chúng ta Hồng đã bắtđầu ở viện."Du Tĩnh nhanh chóng tròn xoe mắt: "Nằm viện trung khu thần? Thật đáng sợ! Chẳng lẽkhông còn cách nào không giống ư mà cần thế này ạ?""Tất cả phần lớn vì các bạn ấy thôi mà!" Thành thở dài."Thầy Thành, lý do lại bảo em sống đây?"Có lẽ vì mặc bộ đồ trắng đề xuất trông Dục Hồng càng lợt lạt hơn phương pháp đâymột tháng. Mái tóc cô cũng nhiều năm thêm, môt chòm tóc rủ xuống má khiến khuônmặt xương xương của cô ấy càng thêm ủ rũ.Ở đây tất cả đều là màu sắc trắng. Nghe nói màu trắng là color của thiên đường,dãy hiên nhà khá dài và im thin thít cho ta một cảm xúc yên ắng. Du Tĩnh rơm rớm nước mắt gửi Dục Hồng vào nằm viện, cô cũng trải quamột tháng trời bi thiết bã, thấy ngán chường đối với mọi việc cứ như thể chínhcô mới là người nằm viện. Hôm nay, giáo viên phụ đạo Bỉnh Thành gọi cô,lớp trưởng và bí thư bỏ ra đoàn của lớp, cả tứ thầy trò đi xe đạp điện vào việnthăm Dục Hồng. Dục Hồng hôm nay suýt nữa khiến Du Tĩnh oà khóc, với mọingười xuất hiện cũng gần như thấy gồm phần xót xa. Bỉnh Thành quan sát Từ Hải Đình làbác sĩ điều trị thiết yếu cho Hồng, Hải Đình cũng chú ý anh, ánh nhìn giao nhaunhưng vị bác sĩ im lặng, hình như muốn nói: "Tôi do dự nên nói gì với côấy, tôi rất mong giúp tuy vậy bất lực." Bỉnh Thành đành nói: "Đây là đề nghịcủa các chuyên gia, phụ huynh em cũng đã chấp thuận. Nhà trường với khoa đềurất coi trọng và hi vọng việc mau chóng điều trị để giúp em tương khắc phục hồ hết vướngmắc về tứ tưởng. Bác sĩ Đình đã mang lại tôi biết Hồng đã tất cả tiến bộ, theo dõi thêmthời gian nữa là hoàn toàn có thể ra viện."Dục Hồng đưa ánh mắt xuống, khẽ nói: "Em biết khoa và nhà ngôi trường đềuquan tâm yêu mến em, em sẽ cần cù chữa bệnh, với nghe lời bác bỏ sĩ Đình, gỡbỏ đều vướng mắc trong suy nghĩ, để hoàn toàn có thể sớm trở về học tập tập thuộc cácbạn."Bình thản quan lại sát, thì mấy câu nói này của Hồng hoàn toàn không có vẻ tâmthần gì cả. Du Tĩnh nhỏ nhẹ nằn nì xin: "Thưa thầy, họ nên đón Dục Hồngvề sớm. Bác bỏ sĩ Đình tất cả thấy Dục Hồng đã siêu tỉnh hãng apple không? Phải liên tục ởlại đây làm những gì nữa ạ?"Bác sĩ Đình nói: "Ngày mai khoa shop chúng tôi có cuộc họp đánh giá, tôi vẫn nhanhchóng thông báo tác dụng đến đơn vị trường.""Xin phiền các bác sĩ nỗ lực giúp cho." Bỉnh Thành nói.Nhưng đúng lúc Du Tĩnh thốt nhiên thấy lòng vơi nhõm thì Dục Hồng bỗng nóipha chút rét mướt lùng: "Tôi tất cả một vướng mắc rất lớn, xin hỏi thầy Thành: thầychưa từng nghe nói tới ánh trăng thiệt à?"Bỉnh Thành vốn nghĩ bệnh trạng của Hồng đã tất cả chuyển trở nên rõ rệt, cơ hội nàyanh bế tắc nhìn sang bác bỏ sĩ Đình, dường như muốn nói: "Tại sao lại vẫn thếnày? Đã hiện đại ở nơi nào?"Bác sĩ Đình nhìn thẳng vào Dục Hồng ôn tồn hỏi: "Dục Hồng hãy nói mang lại tôibiết, ánh trăng là loại gì? Là ánh trăng đêm tối thường thấy, hay là một ai đó,một việc nào đó liên quan đến ánh trăng?"Dục Hồng đưa góc nhìn ra xa, khá nhíu mày: "Nếu em sẽ biết thì em nên gìcứ yêu cầu hỏi mọi lượt!"Bỉnh Thành khẽ thở dài: "Hồng hãy cần mẫn nghỉ ngơi, đừng nghĩ ngợinhiều quá. Các bạn đều rất ao ước Hồng sớm mạnh mẽ khoẻ trở lại."Người thuyệt vọng hơn cả là Du Tĩnh. Chẳng biết bao nhiêu lâu nữa bắt đầu lạiđược nghe giờ Hồng nói cười vui vẻ trong ký kết túc xá? Tĩnh cố nén nỗithương cảm đã dâng trào, êm ả nói: "Hồng ơi, mình đang đi đến hiệu NgũPhường Cư cài đặt cho cậu món mề vịt ngũ hương và món óc đậu mà cậu vẫnthích. Mình gửi ở trong phần cô y tá, cậu ghi nhớ đến núm về nhưng mà ăn. Ngóng khi cậu về,chúng ta sẽ phục hồi lệ cũ: vào buổi tối cuối tuần sẽ đi dạo phố Bắc Kinh, được không?" Khuôn phương diện xanh xao nhợt nhạt của Dục Hồng bất chợt nở nụ cười: "Sao lạikhông được? bản thân không đợi nổi nữa đâu!"Hồng tươi cười khiến mọi fan đều nghi hoặc: cô ấy đâu tất cả bệnh tật gì?Hồng lại hỏi: "Nhắc mang đến đường phố Bắc kinh w? Mình tại chỗ này ngày cũng nhưđêm, từ bây giờ ngày từng nào rồi? trường hợp mình ra viện, liệu có còn kịp đón ngày1-7 đi diễu hành trên đường phố Bắc khiếp không?"Du Tĩnh cười cợt trả lời: "Hôm nay bắt đầu là 16 tháng 4, cậu hãy phối hợp điều trịvới bác bỏ sĩ Đình mang lại tốt, chắc chắn rằng sẽ kịp phổ biến vui mừng đón sinh nhật Đảngngày 1 tháng 7."Dục Hồng bỗng dưng biến sắc: "Hôm ni là ngày 14 mon 6 thật à? Cảm ơn trờiđất đã để cho mọi người đến đây, nếu không thì gay rồi." Đôi mắt cô ánh lênnỗi khiếp hãi tột cùng hiếm thấy, hơi thở trong khi cũng cấp hơn.Bác sĩ Đình nhận biết tình huống không hay, anh tranh thủ hỏi luôn: "Hồng ơi,cái gì gay? Cô cho tôi biết được không?""Không!" Hồng khẳng định, như thể không thể nào khác.Bỉnh Thành lại nhìn bác bỏ sĩ Đình, như mong muốn nói: "Có lẽ dịch cô ấy càng nặnghơn thì phải, đừng nói tới ra viện trước ngày một tháng 7, mà phải nằm lại quamùa hè cũng nên."Dục Hồng lại tỉnh bơ nói: "Thầy Thành, bác sĩ Đình với các chúng ta có thể tạm luira không tính được không? Em có việc cần dành riêng với Du Tĩnh."Bí thư bỏ ra đoàn đứng mặt đánh liều nói xen luôn: "Nếu Dục Hồng bao gồm vấn đềtư tưởng gì thì tổ chức triển khai cũng rất có thể giúp đỡ, chứ đừng nên bàn luận kiểu nhómđơn lẻ."Hồng cười cợt khẩy: "Việc hệ trọng tương quan đến tính mạng, mà có thể tuỳ tiệnnói mang lại cậu biết à?"Bác sĩ Đình cùng Bỉnh Thành đưa mắt lẫn nhau rất nhanh, rồi ra hiệu mang đến lớptrưởng và túng thư chi đoàn thuộc theo họ ra bên ngoài buồng bệnh, rồi khép luôncửa lại. Liếc qua cửa kính chỉ thấy Dục Hồng chũm chặt tay Du Tĩnh khôn xiết căngthẳng với xúc hễ nói gì gì đó, khía cạnh Hồng đẫm nước mắt. Du Tĩnh thì hết sứchoang có và ko ngớt gật đầu.Một lát sau Du Tĩnh thờ thẫn bước ra khỏi căn buồng, thầy Thành và bí thưchi đoàn vội vàng vã hỏi ngay: "Hồng sẽ nói cùng với em những gì?"Du Tĩnh miệng há hốc ko nói buộc phải lời, bỗng nhiên mọi bạn nghe thấymột loạt tiếng đụng rầm rầm, toàn bộ ngoái lại chú ý thì thấy Dục Hồng lao tớicửa sổ và đập miên man vào cửa ngõ kính. Hai cô y tá cấp chạy đến ghì chặt Hồng từhai bên, phía bên trong cửa sổ Hồng vẫn gào thét.Du Tĩnh bi lụy rầu chú ý vào, Hồng đã và đang thôi vùng vẫy, khuôn mặt cô đẫmlệ. Hai cô nhìn nhau một lát, Hồng chậm rãi lắc đầu, Tĩnh cũng thảnh thơi gậtđầu.Sau khi Hồng bị đưa đi, bác bỏ sĩ Đình nói: "Cô Tĩnh ạ, để cô Hồng hoàn toàn có thể maubình phục, tôi hy vọng cô đừng cất tôi điều gì, tất cả chuyện gì cô cứ mang đến tôi biết.Nếu đề nghị tôi có thể hứa đã giữ kín đối với nhà trường. Thầy giáo Thành có thểthông cảm mang lại tôi." Sau một lát yên lặng, Tĩnh nói nhỏ dại nhẹ: "Thực ra chẳng có gì xứng đáng để giấu cả.Bạn ấy nói ... Con cháu là bạn giỏi nhất của công ty ấy, các bạn ấy ước ao sẽ được gặp lạicháu."Sau tiếng còi báo tắt đèn, Du Tĩnh vẫn trằn trọc mãi. Rất nhiều lời của Hồng nóitrong giờ đồng hồ khóc cùng nước mắt ngày trong ngày hôm qua vẫn vẳng bên tai cô rõ rệt. Đếnnay cô vẫn nửa tin nửa ngờ. Ngày mai, "bộ tam" căn bệnh viên trung khu thần, Đảngủy khoa cùng Hội sinh viên sẽ tổ chức triển khai "hội thẩm" mình, nhưng mình đã thề vớiDục Hồng rằng nhất định sẽ không còn tiết lộ cho người thứ ba biết chuyện... Cóphải mình đã quá ngây thơ? đáng ra mình đề xuất "linh hoạt" một chút ít và đừngquá quý trọng lời thề như thế?Ngoài hành lang cửa số ánh trăng sáng trắng như tuyết. Du Tĩnh mất ngủ, từ bây giờ đầuóc cô càng rối bời: ánh trăng cơ mà Dục Hồng nói, thực tế là mẫu gì? Ánh trăngngoài kia đẹp là thế, sao lại khiến cho Dục Hồng vốn cởi mở hoạt bát trở thànhmột con người như vậy?"Reng reng reng ..." chiếc đồng hồ đeo tay báo thức đặt ở đầu giường bỗng dưng reo vang.Du Tĩnh kinh ngạc ấn nút đèn, kim đồng hồ đeo tay đang chỉ đúng 12 giờ. Cô thấytrong lòng ớn lạnh: sao lại cầm này nhỉ? mình đã đặt chuông báo thức thời điểm nửađêm bao giờ nhỉ?Nỗi tuyệt vọng chầm lừ đừ lan toả trong cô: dễ thường ... Chẳng lẽ đông đảo điềuDục Hồng nói hầu như là thật giỏi sao?Một cơn gió đột thổi vào, hành lang cửa số phòng kí túc xác vẫn mở kêu kèn kẹt. Gióthốc vào vào màn, body Du Tĩnh râm ran nổi domain authority gà. Gió đêm mùa hạsao lại lạnh nuốm này?Cô mặc áo ngồi dậy, xuống nệm rồi ra dóng cửa sổ. Nhưng khi tới gầncửa sổ, chân cô chợt như bị chôn chặt xuống đất.Tiếng đàn vi-ô-lông đủng đỉnh dịu êm từ ngoài hành lang cửa số vọng đến, bồng bềnhtrong ánh trăng. Du Tĩnh bỗng như rũ hết rất nhiều mệt mỏi, rất nhiều thứ xung quanhcô trở bắt buộc trong trẻo tinh khôi, đông đảo phiền muộn hôm qua, hồ hết nỗi bấtan ngày mai phần lớn tiêu tan theo khúc nhạc. Lâu dài níu duy trì được cái cảm giáctuyệt vời cố gắng này thì xuất sắc biết mấy.Vĩnh viễn giỏi đẹp, chẳng đề nghị là cái đích mà người nào cũng luôn tự khắc khoải mưu cầuhay sao?Hình như ở không tính kia bên dưới cửa sổ chính là cái vĩnh viễn xuất sắc đẹp ấy.Trong khoảng tầm khắc Du Tĩnh nhảy thoát ra khỏi cửa sổ, cô new nhớ ra lời dặn dòcủa Dục Hồng, nhưng toàn bộ đã muộn. Cô thét lên thê thảm, dẫu vậy tuổi xanhđã ra đi không lúc nào trở lại nữa.PHẦN DẪN 2Mùa xuân năm 1982.Hạ đái Nhã ngạc nhiên mình lại đứng trước cửa khu đơn vị giải phẫu vào lúcnửa đêm, bầu trời đang phủ kín đáo mây đen. Còn lưu giữ buổi tối đầu tiên mới vào học, Tỉeu Nhã với các bạn gái cùng ký túc xá sẽ nói tường tận phần đa câuchuyện ma quái liên quan đến chống thực nghiệm giải phẫu: nghe nói trongđó từng xác chết, từng khúc cánh tay ống quyển đều nối sát với một câuchuyện rùng rợn, và phần nhiều dính dáng mang đến một hồn ma bơ vơ. Hầu như câuchuyện ấy đã khiến cô ngủ không yên mấy đêm liền, cô ăn năn hận bởi vì mình đãchọn nhầm ngành học.Nhưng đêm nay thì khác. Sau hồ hết đợt thực nghiệm giải phẫu khung hình độngvật sống, cùng gần một nửa học kỳ vừa rồi tiếp thu kiến thức giải phẫu cơ thể người, cô đãgạt vứt được nỗi tởm hãi đối với cơ thể sinh vật, với hoàn toàn không tin tưởng vàonhững truyền thuyết ma quỷ này nọ. Công ty nghĩa duy đồ dùng là căn nguyên của y họchiện đại, nếu cho giờ nhưng vẫn mê tín những chuyện thần thánh ma quỷ nhốnhăng thì và đúng là mình đã lựa chọn nhầm ngành nghề rồi.Nhưng trên sao từ bây giờ đứng trước cửa vòm cuốn của khu đơn vị giải phẫu, mìnhlà hơi run run? có điều gì xứng đáng để sợ như thế chứ?Hiện ni là thời đại nhưng mà con bạn vô thuộc khao khát tri thức. đái Nhã xuấtthân vào một mái ấm gia đình công nhân bình thường, chính vì như vậy cô càng nâng niu cơhọi được hấp thu nền giáo dục và đào tạo ở bậc đại học. Mai là ngày thi thân học kỳ vềmôn phẫu thuật học, cô sẽ ôn tập khá đầy đủ, mặc dù nhiên kim chỉ nam của cô là phảigiành được điểm tuyệt dối. Đúng thế, vày cô là bé người luôn luôn theo xua sựhoàn thiện trong toàn bộ mọi việc. Cô hiểu đúng bản chất nếu có thể nghiên cứu giúp tiêu bảncơ thể nhiều hơn chúng ta khác một lần, thì kỹ năng giành điểm tuyệt đối,được xếp thứ nhất, được học tập bổng đã càng to hơn. Cho nên vì thế đêm ni TiểuNhã không về ký kết túc xá, sau thời điểm tiếng chuông báo tắt đèn vang lên, cô bèn đimột mình đến đây nhằm ôn tập những tiêu bản.Tại sao bậu cửa vào khu công ty giải phẫu lại cao mang đến một thước nhỉ?Cô nghĩ về ngợi lan man, cô muốn xua chảy nỗi sợ hãi.Đúng thế, có thể là ngày xưa người ta mê tín dị đoan kiểu phong kiến: những xác chếtkhông thể teo đầu gối, nên chỉ việc xây cao bậu cửa thì chúng chẳng thể chạyra ngoài. Quá ư là hão huyền!Gió nhè vơi thổi, tiểu Nhã thấy khá lạnh.Hay là quay về vậy?Thế thì hèn, nhát quá. Tè Nhã rất ghét mình thỉnh thoảng bất hốt nhiên giở tính khí trẻcon. Cũng tương tự các thanh nữ sinh viên cùng lứa tuổi, thần tượng của cô ý là bà Ma-riQuy-ri. Nhưng với ý nghĩ vừa rồi, có lẽ rằng muốn làm tín đồ hầu đến Ma-ri Quyri cũng không xong.Tiểu Nhã lao vào màn tối black kịt rồi đó cánh cửa ngõ phòng thực nghiệm giảiphẫu. Trước mắt cô đột nhiên le lói ánh sáng, cô vội rụt tay lại, suýt nữa thì ngã.Thì ra là vừa cơ hội ánh trăng lọt qua áng mây dày rồi tỏa sáng xuống mặt đất.Nhát cố này thì sau này chẳng tạo nên sự cái gì ra hồn. Tè Nhã ngán ngẩmnghĩ như vậy. Để chiến thắng bạn dạng thân, cô đã lấy hết quả cảm mở toang cánhcửa chống thực nghiệm giải phẫu. Thấy phó văn phòng và công sở phụ trách sv Y khoa Lục Bỉnh Thành ngồi chiếcxe Jeep của ngôi trường đi đến khám đa khoa tâm thần. Chạm chán bác sĩ từ bỏ Hải Đình, câuđầu tiên ông hỏi ngay: " Lần này có thể anh đã khẳng định cô ấy đang hoàn tòanbình phục rồi chứ?"Hải Đình chưa diễn đạt ngay sự không vui, ông lưu giữ lại chuyện cũ, thấy răngcũng chẳng thể trách giáo viên Bỉnh Thành đa nghi, bèn nói: "Thầy Thànhcứ để ý đi. Chẳng đề nghị mình tôi quyết định cho cô ấy ra viện, nhưng mà hai vịchủ nhiệm lão luyện hội chẩn cũng đã gật đầu.""Cô ấy không nhắc đến ""ánh trăng"" gì gì nữa chứ?"Bác sĩ Đình lắc đầu.Hạ tè Nhã đã nhỏ xíu đi nhiều, nhưng hai con mắt vẫ rất bao gồm sức sống, thấy BỉnhThành, theo thông tin được biết là mình sẽ được về trường nên cô sung sướng khôn tả, hòantoàn không tồn tại vẻ bị bệnh gì hết, tươi cười hỏi luôn: "Thầy Thành, các bạnvẫn khỏe mạnh chứ ạ? Em vẫn vẫn tự học, tuy em bị thiếu không ít bài vở nhưngem vẫn mong muốn được thi dứt học kỳ."Bỉnh Thành thở phào, cười với nói: "Mọi người đều khỏe, các ổn cả. Em vẫncần chú ý nghỉ ngơi, có tham dự cuộc thi học kỳ không, ko quan trọng. Em bao gồm kiếnthức cơ bản vững vàng, khoa sẽ sắp xếp cho em thi lại vào cơ hội hè, chắc hẳn rằng emsẽ đuổi theo kịp tiến độ của những bạn."Anh lái xe bọn họ Bành giúp Bỉnh Thành xách tư trang hành lý của đái Nhã lên ký kết túcxá. Hiên chạy dọc thì tối, khi sắp đi cho phòng 405, một phái nữ sinh mải vui chạy lạixô thẳng với anh lái xe, cái chậu rửa khía cạnh rơi xuống đất, những thứ lược và bànchải của đái Nhã văng tứ tung.Tiểu Nhã đi phía trước, đột ngoảnh lại kêu "ối", rồi thả ngay tư trang hành lý đangcầm xuống đất, chạy lại nhặt các vật dụng của mình. Dưới vừa đủ sáng mờcủa đèn hành lang, Bỉnh Thành thấy phải chăng thóang vài ba tia sáng vô cùng mảnh. Anhchăm chú nhìn, thấy đái Nhã vẫn cầm một cái lược tất cả phần gáy rộng,những tia sáng tê phát ra từ sườn lưng cái lược. Anh sải chân cách tới, chú ý cáilược thật kỹ. Nó cũng là mẫu lược kiêm công dụng cặp tóc, mặt lưng của nóđính vài ba chục hạt đá quý, bao gồm viên màu ngày tiết dụ, bao gồm viên màu đen, rất rất đáng đểlàm trang bị trang sức.Chuyện cũ mấy năm về trước lại hiện hữu trong óc, anh nhớ mang lại cô sinh viênbị bệnh dịch tâm thần, về bên trường sau 1 năm thì nhảy lầu tự sát - thương hiệu làTưởng Dục Hồng - cũng dùng mẫu lược như vậy này.Bỉnh Thành thụt lùi giọng khẽ hỏi: "Tiểu Nhã, cái lược này chỗ nào ra?"Tiểu Nhã nói: "Khi nằm viện, có một bác là chị em của một bệnh nhân đã choem, new đầu em ngại bởi nó rất thông minh nên không đủ can đảm nhận. Nhưng bác ấycứ ép đề nghị nhận, em không chống lại được.""Bệnh nhân ấy thương hiệu là gì?"""Em chỉ biết người ấy bọn họ Uông, là bệnh nhân lâu năm, nhưng tuần trước đãra viện rồi."Tiểu Nhã cấp vã bước ngay vào phòng, chúng ta đang lo lắng đợi cô, thấy côđã trả tòan tươi thức giấc như xưa, nỗi lo lắng của mọi fan đều vợi đi thừa nửa, căn phòng nhỏ dại bỗng tràn ngập tiếng nói mỉm cười vui vẻ.Ngồi tài xế quay về, anh Bành vẫn ko nén được bèn hỏi Bỉnh Thành:"Thầy Thành ạ, anh em ở phòng bảo đảm an toàn vẫn nói tới ""vụ mưu gần cạnh 405"", cóphải nó là căn nhà 405 ngơi nghỉ đúng ký kết túc xá ấy không?" ""Vụ mưu liền kề 405""đúng là một bộ phim truyện phá án đáng sợ cơ mà thời kỳ đó người nào cũng biết.Bỉnh Thành nói ko mấy mặn mà: "Họ toàn nói vớ vẩn, và đúng là ký túc xáđã từng xảy ra vài vụ chết fan nhưng mọi là trường đoản cú tử. Gần mang lại kỳ thi cuối họckỳ, do áp lực trong học tập tập quá lớn nên dẫn đến mà thôi."Một tháng sau, khi anh Bành vẫn trong chống trực ban tài xế thì một hồi còihú thê thảm của xe cấp cho cứu làm cho anh bừng tỉnh. Chỉ nghe thấy số đông bướcchân cấp vã sinh sống phòng bảo đảm kề bên, mọi người chạy đi chạy lại tíu tít. Anhmặc áo chạy ra, thấy có tín đồ gọi: "Anh Bành hãy trực ở phần của mình, kítúc xá tất cả một nàng sinh khoa Y nhảy lầu, anh ở đó mà trực năng lượng điện thoại, nhấtđịnh sẽ sở hữu lãnh đạo khoa xuống hiện trường.""Ở phòng nào thế?" Bành hỏi lại."405."Bành bỗng thấy gáy mình giá buốt toát.CHƯƠNG I: “VỤ ÁN MƯU SÁT 405”“Có phải cô thấy số phòng này rất đặc biệt không?”Diệp Hinh đang để ý nhìn tấm biển lớn căn chống 405, đột giật bản thân bởigiọng nói lành rét mướt này.Một láng người nhỏ mảnh lướt vào căn buồng, gồm mái tóc dài và cái váyngắn buông gần chấm đất. Nếu không phải đang giữa buổi ngày ban phương diện thìchắc bạn ta đề nghị nghĩ mang đến một “U hồn sân nữ”(chỉ mỹ nhân thất tình chếtoan nghiệp – ND).“Bạn còn nhớ tập phim ‘Vụ án mưu tiếp giáp 405’ hồi nhỏ chúng ta đã có lần xemhay không? Nghe nói vì bộ phim truyền hình ấy tình tiết rất đáng để sợ cùng ly kỳ đề nghị đã vangdội một thời, nó ảnh hưởng mạnh đến tâm lý mọi người. Vì ấn tượng rùng rợnvề bộ phim truyện ấy quá sâu, nên người ta đã không dám cho ở rất nhiều căn buồngký túc xá, phòng tiếp khách sạn mang số 405. Thậm chí khu căn hộ mới xâycũng không tồn tại căn hộ viết số 405.Thế mà lại căn phòng ký túc xá 405 này kể từ năm 1977 đến hiện nay đã có 12 nữsinh đông đảo chết và một kiểu là dancing lầu từ tử, lại cùng rơi vào trong 1 ngày 16tháng 6. Liệu liệu có phải là rất kỳ cục hay không?”Diệp Hinh cùng các bạn gái khác cùng phòng mọi từ các vùng xa hàng trăm ngàn câysố về đây học đại học, người nào cũng mang một lô va-li áo quan xiểng. Cơ mà cô thiếu nữ sinhvừa cho thì lại khác, cô chỉ nhì vai mặc túi nhỏ, không có thứ bự chảng gìkhác. Cô nhìn phía bên trên của loại giường tầng kê phía trái cửa sổ, cười với nói: