Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên

     

Ngày Xuân nào rất có thể thiếu mai, đào. Mọi cánh hoa chúm chím báo Xuân sang. Tuy thế mà nghề chơi cũng lắm công phu. Gặp mặt khách tri kỷ đến nhà hoàn toàn có thể ngồi cả ngày bên ấm trà để nói tới cây, về đời với về Đạo. Đó là sự giao cảm niềm tin rất thi vị của văn nhân kiệt tử, giàu sang tiêu sái ngày xưa mà ngày này đã trở đề nghị vắng bóng.

Bài viết về hoa mai này người viết khuyến mãi cho fan sành đùa và các tâm hồn đồng điệu. Dù cuộc sống thường ngày có quay cuồng cho mấy, thì niềm tin ung dung tĩnh trên này cũng quan trọng mất…

Tiếp theo Phần 1

Bách hoa khôi: Hoa mai tức thì thẳng, rộng lượng, hiểu biết là hoa khôi vào trăm một số loại hoa

Mai được tôn vinh địa vị bách hoa khôi, là hoa khôi vào trăm các loại hoa. Mai được gộp tầm thường với tùng và trúc thành cỗ “tam hữu”. Sách Luận ngữ viết: “Ích giả tam hữu: hữu trực, hữu lượng, hữu đa văn” có nghĩa là trong giao dịch thì hãy lựa chọn 3 hạng bạn có lợi gồm: ngay thẳng, rộng lớn lượng, cùng hiểu biết nhiều.

Bạn đang xem: Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên

Ngoài việc nở nhanh nhất có thể báo xuân sang, Nhất đưa ra Mai còn có một công dụng rất quý là tái nở hoa vào tháng hai (âm lịch), sau khoản thời gian tàn đợt nở đón xuân. Đúng lúc xuân tàn, thiên hạ đã không còn hoa rồi, thì Nhất chi Mai lại nở lần nữa, mà lại đây new là bao gồm vụ, quả là 1 sự hiến đâng không stress cho đời. Vì chưng thế, Mãn Giác Thiền Sư, một cao tăng đời Lý có bài xích Cáo Tật Thị Chúng:

Xuân khứ bách hoa lạc. Xuân đáo bách hoa khai.Sự trục nhãn chi phí quá,Lão tùng đầu thượng lai.Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,Đình chi phí tạc dạ nhất đưa ra mai.

Dịch nghĩa:Xuân qua, trăm hoa rụng.Xuân tới, trăm hoa cười.Trước mắt việc đi mãi.Trên đầu già đến rồi.Đừng bảo xuân tàn hoa rụng hết.Đêm qua, sảnh trước một cành mai(Ngô vớ Tố dịch)

Phong vị Đạo Pháp của bậc chân tu lưu lại ở nhị câu cuối:“Mạc vị Xuân tàn hoa lạc tận Đình chi phí tạc dạ nhất đưa ra mai”

(Đừng bảo Xuân tàn, hoa rụng hết Đêm qua sân trước, một nhành mai”)

*
Nhất chi Mai

Thật là 1 trong áng thơ trác tuyệt. Đúng ý thức của cổ thi, mượn cảnh nhưng mà tả tình. Vẻ ngoài của thơ cổ là: “Lời kỵ thẳng, ý kỵ nông, mạch kỵ lộ, vị kỵ ngắn”. Hai câu này vừa chỉnh, vừa đúng phép tắc, lại vừa bao gồm cái ngộ cao vời của bậc chân tu. Nhị câu là hai hình hình ảnh đối lập nhau: câu trên là hình hình ảnh mùa Xuân sôi nổi bừng bừng sức sinh sống đã đi qua và trăm hoa vẫn úa tàn không hề khoe dung nhan hương rực rỡ tỏa nắng nữa.

Câu bên dưới là hình hình ảnh sân đình im lặng trong tối thâu u tịch có tác dụng nền mang đến nhành mai (hay cây hoa Nhất bỏ ra Mai) trắng muốt thơm ngan ngát trong nét đẹp tĩnh lặng mang lại sững sờ.

Mùa Xuân đấy là mùa Xuân của đất trời hay ngày xuân của đời người?

Tuổi trẻ cũng tương tự mùa Xuân mang đến với trăm hoa khoe sắc, lộc lá xanh mơn mởn với chim chóc rộn ràng tấp nập hát ca, hương cất cánh ngào ngạt. Lòng bạn ta còn phơi phới hi vọng và ý muốn ước. Dẫu vậy khi tuổi trẻ con qua đi thì fan ta còn lại gì?

Có đề xuất là đã mất tất cả hồ hết màu sắc, hương thơm và âm điệu kia hay không? liệu có phải là đời hết ý nghĩa sâu sắc hay không?

Không phải, đấy new là thời điểm con tín đồ gạt quăng quật hết phù hoa, bước vào tĩnh lặng để ngộ ra mẫu nhành mai, loài hoa trân quý nhất, vệ sinh nhất, tinh khiết nhất vẫn nảy nở trong lòng hồn mình…trong một khoảng không gian tĩnh trên là sân đình.

Đó mới bước đầu cho mùa xuân thực sự của sinh mệnh

Mai ấy, chỉ với mai thôi sao? Nó mang tính biểu tượng.Nghe nói sau khoản thời gian ngâm bài này, Mãn Giác thiền sư viên tịch.Hoa mai trắng, một giống cây sinh trưởng sinh hoạt phương Bắc, nơi có nhiều tuyết. White color thuần khiết của mai hay được đối chiếu với tuyết. Tuyết trắng, là màu của mùa đông, giá chỉ lạnh, khó khăn và khổ ải. Mai trắng lại là color của mùa Xuân, của hy vọng. Thế cho nên khi chúng hoán đổi vô thường, cũng vướng lại bao cảm khái trong thâm tâm nhà thơ Trương để mắt tới trong bài U Châu Tân Tuế Tác:

Khứ tuế gớm Nam mai trường đoản cú tuyết.Kim niên Kế Bắc tuyết như mai.Cộng ta nhân sự vô thường định.Thả hỉ niên hoa khứ phục lai…(trích)

Dịch nghĩa:

Kinh Nam thời gian trước mai như tuyết.Kế Bắc giờ đây tuyết tựa mai.Buồn nỗi việc người biến đổi mãi.Mừng gắng xuân mới trở luân phiên hoài…

(Ảnh: Pinterest.com)

Hay như bài bác Mai Hoa của con người tài hoa tốt nhất đời Tống: đánh Thức (Tô Đông Pha):

Xuân lai u cốc thuỷ sàn sàn,Đích lạc mai hoa thảo cúc gian.Nhất dạ đông phong xuy thạch liệt,Bán tuỳ phi tuyết độ quan liêu san.

Dịch nghĩa:

Xuân về góc núi suối reo.Hoa mai rơi rụng mặt đèo cỏ gai.Gió xuân thổi dạt đá phai.Hoa theo tuyết trắng bay dài ải quan.

(Bản dịch của Phan Lang)

Hoa mai đứng 1 mình nơi góc núi, ngang đèo như bạn hoa khôi ở chỗ cô tịch, lúc nở cũng âm thầm, khi rụng cũng yên ổn lẽ. Xác hoa vẫn theo gió núi cuốn bay tung thuộc tuyết trắng mà báo xuân sang cho tất cả những người lính gác vị trí quan ải.

(Ảnh: pinterest.com)

Người yêu mai trong văn học, không người nào không biết Lâm Bô, tức Lâm Hòa Tĩnh (967-1028), đời Tống. Ông cũng là một trong hạng tín đồ tài trí không giống thường, tuy vậy ghét danh lợi, không tất bật để nhuốm hương thơm tục lụy đề xuất lui về ở ẩn trên núi Cô Sơn, coi mai là vợ, hạc là con. (Cô sơn Mai Trang, một địa danh lừng danh trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, sinh sống thành hàng Châu khu đất Giang Nam, là nơi cảnh quan hữu tình). Ông là tác giả của bài Sơn Viên tiểu Mai nổi tiếng:

Chúng phương dao lạc độc huyên nghiên,Chiếm tận phong tình phía tiểu viên.Sơ hình ảnh hoành tà thủy thanh thiển,Ám mùi hương phù rượu cồn nguyệt hoàng hôn.Sương cố kỉnh dục há tiên thâu nhãn,Phấn điệp như tri hòa hợp đoạn hồn.Hạnh hữu vi dìm khả tương hiệp,Bất tu đàn bạn dạng cộng kim tôn.

Dịch nghĩa:

Trăm hoa những rụng chỉ mai cònKhoe dung nhan trước gió chiếm vườn conBóng thưa nghiêng xuống soi làn nướcHương tỏa ngát trăng hoàng hônChim sẻ trộm chú ý ưa sà xuốngBướm biết mai xinh đang đoạn hồnMay bao gồm lời dìm bao sát gũiĐâu phải phách gõ bát rượu nồng.

Xem thêm: 20 Mẫu Hồ Cá Koi Mini, Thiết Kế Hồ Cá Koi Ngoài Trời, 50+ Mẫu Thiết Kế Hồ Cá Koi Ngoài Trời

Thật là đẹp mắt như một bức tranh thủy mặc. Có mảnh vườn con của thi nhân, có trăng, gồm gió, gồm nước, gồm chim, bao gồm bướm, đều làm nền đến sắc mai, dáng mai và hương mai. Thật chính xác là bách hoa khôi làm cho thiên nhiên ngơ ngẩn.

Thời gian qua đi, trăm hoa gần như hết, chỉ với lại mai cơ mà thôi do chân quý hiếm sẽ sót lại với thời gian. Và thi nhân không rõ ngồi đâu đang say mê ngắm nhìn vẻ đẹp của mai rồi ngâm nga chút vần điệu, đâu cần lũ ca sáo nhị và chén bát rượu nồng để giúp đỡ vui.

*
(Ảnh: Baidu.com)

Đến nhành mai nở vào lòng

Đời Tống có nữ giới Tỳ Kheo họ Lưu, người Khúc Giang. Bà là người có tâm ước Đạo. Vì ý muốn tìm kiếm chân thành và ý nghĩa của sinh mệnh, tìm ra chân lý của đời người, bà vẫn xuôi ngược phái mạnh Bắc, lượn mọi chỗ để ước Đạo, ao ước kiến tính thành Phật. Tuy nhiên đi khắp mặt đường xa dặm thẳm, trải bao dãi dầu sương gió lẫn khổ nạn của kiếp người, bà vẫn ko được như ý.

Cuối cùng, bà đành quay trở về quê nhà. Khi đó đang vào độ Xuân. Bà ngước đầu lên ngẫu nhiên nhìn thấy hoa mai đang nở rộ. Ngay trong khi đó, bà đạt đại ngộ. Bà đã viết bài bác thơ Ngộ Đạo Thi:

Tận nhật trung bình xuân bất loài kiến xuân,Mang hài đạp trở nên lũng đầu vân.Quy lai tiếu niễm mai hoa khứu,Xuân tại đưa ra đầu dĩ thập phân.

Dịch nghĩa:Chẳng gặp gỡ nàng xuân, tìm cả ngày,Giày gai dạo bước nát đỉnh ngàn mây.Quay về mai nở, hương thơm ngát,Xuân đã mười phần trên nhánh cây.

(Bản dịch của mailang)

(Ảnh: WordPress.com)

Mùa xuân dài lâu ở trong trái tim thi nhân

Cả cuộc sống ta cứ dạt dẹo đôn đáo tìm tìm ý nghĩa của cuộc sống, đi mọi núi nam bể Bắc, nát từng nào đôi giày dưới chân mà lại ý nghĩa, niềm hạnh phúc thực sự của cuộc đời ta vẫn mơ mơ hồ hồ thiếu hiểu biết được.

Đến một ngày chân chồn gối mỏi, mái tóc pha sương, chổ chính giữa truy cầu đã buông bỏ thì mới sực tỉnh dìm ra ngày xuân vĩnh viễn vẫn thực sự ở trong lòng mình như trước đó nay vẫn vậy. Yêu cầu gì phải vất vả kiếm tìm kiếm làm việc đâu. Vậy cơ mà bao bấy lâu mình không nhận thấy.

Mùa Xuân ấy chỉ rất có thể hướng nội mà tìm, bắt buộc vọng ngoại nhằm cầu. Phật chính tại trung khu chứ nơi đâu mà tìm. Trước cảnh mai đầu xuân thôn núi ấy, thi nhân new ngộ ra nhành mai của Khai ngộ trong thâm tâm mình sẽ nở mùi thơm ngát. Chỉ là mượn cảnh để tả tình mà thôi.

Cũng y như mai, hiên ngang trước giá chỉ rét, sương sa, chịu đựng bao thử thách của thời tiết cho đến khi lá cây rụng ngay gần hết, trơ ra cành nhánh khẳng khiu thì khi đó những nụ hoa tốt đẹp mới khai nở.

Người tu Đạo cũng vậy, khổ nàn là chúng ta đường, nhọc chiếc thân xác khổ dòng tâm trí, hết thử thách này đến thách thức khác. Họ cần va đụng ma giáp nơi trần thế giữa người với người để rèn giũa tâm tính, buộc phải buông vứt hết chấp trước y hệt như những chiếc lá mai lìa cành thì mới có một ngày hồ hết nụ mai tuyệt đẹp trong thâm tâm bừng nở nơi mùa xuân vĩnh cửu.

Xem thêm: Các Huy Chương Olympic Thể Thao Của Việt Nam Đau Đáu Huy Chương Vàng Ở Olympic

Và đó là một cảnh tượng đẹp to con không thể suy nghĩ bàn mà bất cứ lạc thú è ai nào cũng không thể so sánh được. Đó là dịp “Xuân sinh sống đầu cành sẽ mười phần” vậy. Còn gì đẹp hơn mai, đẹp hẳn lên Đạo trung ương nữa.Nói về mai thì còn các lắm, tuy thế ngày Xuân ngắn ngủi. Fan viết chỉ lấn bàn vậy thôi để bạn đọc còn xuống phố ngắm mai, đào. Hi vọng người viết gây thêm cho mình đọc chút cảm giác với mai trắng, chúa của những loài hoa. Trường đoản cú nhành mai của thiên nhiên đến nhành mai trong trái tim hồn là một quá trình. Nhưng lại Lão Tử viết: “thiên lý hành trình, thủy vu túc hạ”, tức thị “hành trình ngàn dặm bước đầu từ một cách chân”. Cứ phải bắt đầu đi rồi đang đến. Chúc bạn đọc tìm thấy nhành Nhất chi Mai trong thâm tâm mình.