Chúng Mình Lấy Nhau Đi

     
*



Bạn đang xem: Chúng mình lấy nhau đi

*



Xem thêm: 100 Kiểu Tóc Đẹp Cho Bé Gái Theo Độ Dài Và Lưu Ý Khi Cắt Tóc Cho Bé Gái 1 Tuổi

*



Xem thêm: Bảng Giá Tháo Lắp Tủ Gỗ Tại Nhà Hà Nội An Toàn Giá Rẻ Nhất, Thợ Mộc Tháo Lắp Giường Tủ Tại Nhà Hà Nội

Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 62.0Chúng Mình đem Nhau Đi chap 61.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 60.0Chúng Mình rước Nhau Đi chap 59.0Chúng Mình đem Nhau Đi chap 58.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 57.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 56.0Chúng Mình đem Nhau Đi chap 55.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 54.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 53.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 52.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 51.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 50.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 49.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 48.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 47.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 46.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 45.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 44.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 43.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 42.0Chúng Mình đem Nhau Đi chap 41.0Chúng Mình rước Nhau Đi chap 40.0Chúng Mình đem Nhau Đi chap 39.0Chúng Mình đem Nhau Đi chap 38.0Chúng Mình đem Nhau Đi chap 37.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 36.0Chúng Mình rước Nhau Đi chap 35.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 34.0Chúng Mình rước Nhau Đi chap 33.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 32.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 31.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 30.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 29.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 28.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 27.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 26.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 25.0Chúng Mình đem Nhau Đi chap 24.0Chúng Mình rước Nhau Đi chap 23.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 22.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 21.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 20.0Chúng Mình đem Nhau Đi chap 19.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 18.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 17.0Chúng Mình đem Nhau Đi chap 16.0Chúng Mình rước Nhau Đi chap 15.0Chúng Mình đem Nhau Đi chap 14.0Chúng Mình rước Nhau Đi chap 13.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 12.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 11.0Chúng Mình rước Nhau Đi chap 10.0Chúng Mình đem Nhau Đi chap 9.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 8.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 7.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 6.0Chúng Mình mang Nhau Đi chap 5.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 4.0Chúng Mình rước Nhau Đi chap 3.0Chúng Mình lấy Nhau Đi chap 2.0Chúng Mình rước Nhau Đi chap 1.0

Trời mưa có tín đồ lạ có ô đón, rất hoàn toàn có thể đó chỉ với người buôn bán ôXán Xán béo ngần này rồi, lần thứ nhất nhận ra mình hoàn toàn có thể chạy nhanh đến thế. Đến lúc định thần lại, thì cửa hiệu kim hoàn sẽ nằm cách xa tới cha con phố.Cô giới hạn bước, bây giờ mới cảm xúc hai bắp chuối nặng như chì, hơi thở hổn hển. Bắt đầu sang xuân cơ mà trán đằm đìa mồ hôi, giơ tay đã định vệ sinh thì đột nhiên dừng sững.Trên ngón vô danh của bàn tay đề xuất là dòng nhẫn nhưng Triệu Noãn Noãn vừa bắt đầu đeo mang lại cô.Hết cả hồn! Chạy thừa nhanh, đến nỗi quên cả tay đang đeo nhẫn. Lại nghĩ cho lúc vừa rồi chạy như ma đuổi, cảm giác như tôi vừa cướp tiệm đá quý vậy. Cô cứ ngây người rất mất thời gian nhìn mẫu nhẫn đang đeo, định rút nó ra, nhưng lại ngón tay new chạm vào làm từ chất liệu vàng thì thấy chặt quá, không làm thế nào được. Hôm nay thời tiết vốn u ám. Sau khi cô một mình bỏ chạy, mây càng u ám hơn, ko lâu sau, mưa rơi. Một giọt mưa nóng bức lướt qua gò má, Xán Xán đang trầm tứ giật mình tỉnh lại.Trời mưa?Cô gượng gập gạo ngẩng quan sát trời, chung quanh ai nây nhanh chóng giương ô, từng cô 1 mình với cái nhẫn bên trên tay, chẳng bao gồm gì khác. Cô muốn quay lại tìm Triệu Noãn Noãn tuy thế xấu hổ, thời điểm nãy đột nhiên chạy đi, giờ bất ngờ đột ngột quay lại, biết phân tích và lý giải sao đây? hy vọng gọi taxi về nhà nhưng không mang trong mình 1 đồng vào túi. ánh mắt trời mưa ngày 1 nặng hạt, người qua lại tấp nập, chẳng ai chú ý đến cô một mình đứng thân phố đông.Cảm giác thui thủi địa điểm đầu đường khiến cô thiên nhiên rất thèm một ai kia đứng sau sống lưng cô, bít ô cho cô. Đột nhiên một dòng ô xòe ra trên đầu cô, bên tai thoảng tiếng nói:- Thưa cô, cô không với ô sao?Chẳng lẽ thực sự tình tiết đúng như trong số tiểu thuyết lãng mạn xảy ra với cô? Xán Xán ngạc nhiên vội rubi vuốt lấy vuốt để mớ tóc rối bù, e dè quay bản thân lại. Trước đôi mắt tuy không hẳn là siêu mẫu trai như Triệu Noãn Noãn, tuy thế ít ra cũng không mũi gãy đôi mắt ti hí, mà quan sát quá là được ấy chứ. đặc biệt quan trọng nhất là vào tay tín đồ ấy cụ một cái ô. Xán Xán đột nhiên xúc động khôn tả, xem thành lập và hoạt động thực chẳng khác mấy đối với tưởng tượng của cô.- Xin chào… tôi quên có ô. – hai má ửng hồng, vắt tình tạo nên sự vẻ e lệ.- Đây! – Người lũ ông gửi ngay dòng ô cho cô, cười hớn hở – trăng tròn tệ.- Gì cơ… 20 tệ? – Xán Xán tốt nhất thời trở tay ko kịp.Người cơ tắt ngóm điệu cười, nghiêm phương diện phát biểu:- Thưa cô, trời vẫn mưa mà! một chiếc ô tôi bán đôi mươi tệ là quá thấp rồi còn gì! Xán Xán như hóa đá.- Sao thế? Vẫn chê mắc à? gắng thì 18 tệ nhé! chẳng thể rẻ không chỉ có thế đâu!Xán Xán mặt lạnh như tiền con quay mình cách nhanh về phía trước. Sau lưng, người bọn ông vẫn cố nài ni:- 18 tệ mà còn chê đắt à? Tôi mang vào đang 15 tệ rồi đấy! Thôi được rồi, bán hòa vốn mang đến cô vậy!Xán Xán càng rảo nhanh cách chân.- Này cô chớ chạy cấp tốc thế! 10 tệ, 10 tệ cài đặt đi này…Thực tế hội chứng minh, trời mưa mà có tín đồ lạ trao ô mang lại mình, rất có thể đó là người phân phối ô!* * *Không có tín đồ xòe ô bịt mưa, đành tìm khu vực trú vậy, may mà mặt đương có nhiều tiệm cà-phê, trước cửa gồm chỗ rất có thể ghé chân. Xán Xán tìm kiếm được một khu vực trú mưa thì từ đầu đến chân cũng đã ướt hết, tóc dính bê tha trên mặt trông vô cùng thảm hại.- Giời ơi, tôi sẽ nói với các người rồi! Đừng đứng chăn trước cửa hàng shop chúng tôi nữa! Lui ra đi, lui ra đi!Con bạn kể cũng ác, đã uống dở ngụm nước mà chẹn ngang họng. Mấy tín đồ đứng kiêng mưa ở cửa tiệm cà-phê bị ông công ty quát nạt, ai nấy phần đông bất bình mà lại biết là khiến phiền cho tất cả những người ta đề nghị đành nhẫn nhịn định đội mưa mà đi.- chỗ này là đất công cộng, ông nhờ vào cái gì nhưng đuổi chúng tôi đi?Xán Xán đứng ra, tuy ướt như loài chuột lột tuy nhiên vân trừng đôi mắt nói. Trên đời này cô ghét độc nhất vô nhị là loại tín đồ chỉ biết lợi mình.- Cô nói mẫu gì? Đây là lối đi ra vào của tiệm chúng tôi. Những người kiêng mưa chiếm hết chỗ, thì open làm ăn thế làm sao hả? muốn tránh mưa mà cho một ly cà-phê cũng không muốn chi chi phí thì bao gồm đáng mặt không chứ? – Bà công ty từ vào xông ra, giọng khôn cùng đáo để. Mấy fan trú mưa phổ biến quanh vẫn định phụ họa cùng với Xán Xán cũng co vòi lại, chỉ dám trơ mắt cơ mà xem.- Bà là loại bạn gì mà lại nói năng vô lý như thế hả? cửa ngõ hiệu bên bà cửa bé nhỏ bằng loại mảnh giấy, công ty chúng tôi đứng mặt cạnh, liên quan gì đến bà?- liên tưởng đấy, tác động đấy, thì sao nào? muốn gì? – Bà nhà vóc dáng cao lớn nhẩy xổ lên từng bước.Xán Xán chỉ rất có thể lùi từng bước, thế mà bà ấy vẫn hoành tráng xông tới, quát toá liên tục.Xán Xán sắp bị dồn ra phía bên ngoài trời mưa rồi. Bỗng nhiên cánh tay cô bị ai đó cố kỉnh chặt, sau đó cô thấy mình đã bình yên đứng trong địa điểm mưa không hắt vào.- cảnh giác nào, dầm mưa là bị rét mướt đấy! – Giọng nói êm ấm dịu dàng cơ mà vẫn điềm đạm.Xán Xán tảo đầu, đụng phải ánh nhìn lấp lánh của Lạc thiếu Tuấn. Anh đã cố gọng kính vàng, khoác trên bản thân chiếc áo khoác màu xanh, quần trườn màu đen, dễ dàng mà trông vô cùng phong trần ngờ đâu trong tình huống này nhưng lại chạm chán anh, Xán Xán nháng thấy bối rối.Nhà chủ tiệm cà-phê thấy đối thủ có thêm một người thí cũng đơ mình nhưng cố ý phẩy tay áo nói kháy khóe:- bao gồm người giúp sức cũng nhằm mục tiêu nhò gì! mong cãi nhau thì bà đây tiếp tới cùng!Lạc thiếu hụt Tuấn không giận mà lại tươi cười:- Bà nhầm rồi, shop chúng tôi chi ý muốn uống cà-phê thôiCãi nhau sợ nhất gặp mặt cười, Lạc thiếu thốn Tuấn nở điệu cười cợt này khiến cho bà chủ không biết sao để cho phải. Kiểu gì đây? không phải là cho để tiếp sức ôm đồm nhau sao? còn chưa kịp phản ứng thì Xán Xán đã trở nên Lạc thiếu hụt Tuấn dắt vào trong quán cà-phê. Hai người ngồi ngơi nghỉ bàn cạnh cửa sổ, Lạc thiếu Tuân nói trước:- ý muốn uống gì nào?Thấy người ta thân mật hỏi mình, xán Xán bỗng nhớ tới mảnh giấy bị bản thân vô ý làm mất, cô thốt nhiên có xúc cảm xấu hổ ghê.- Không… không nên đâu ạ…- Đừng có khách khí được không?- Thật… thiệt sự không bắt buộc đâu ạ… – Cô đang thấp thỏm gần chết, mau chóng biết gặp mặt anh cụ này, cơ hội nãy cô dường như không nhảy ra đấu khẩu, thà dầm mưa còn tốt hơn. Ánh đôi mắt Lạc thiếu hụt Tuấn bi quan hẳn đi, còn tồn tại phần đau khổ nữa:- Xán Xán, có phải em tránh anh không?- không có đâu! Sao nạm được! – Xán Xán vội vàng xua tay, sao anh ấy lại suy nghĩ thê?- Vậy vị sao em ko gọi điện thoại cho anh?- là vì em… – Thôi rồi, coi như bị tiêu diệt rồi đây. – Em xin lỗi! Em không cẩn thận đã làm mất đi mảnh giấy ghi số điện thoại cảm ứng thông minh của anh. Em hỏi chỗ Như Ngọc dẫu vậy cô ấy cũng ko có, vì thế… chính vì vậy không call được cho anh. – Cô nói hoàn thành len lén chú ý Lạc thiếu thốn Tuấn.Không ngờ, Lạc thiếu thốn Tuấn quan sát cô, lại cười cợt tươi:- Đó chưa hẳn lỗi của em, bao gồm gì mà yêu cầu xin lôi.Cô bỗng dưng thấy dịu cả mình:- Anh thật sự không giận chứ?Lạc thiếu Tuấn nhấp lên xuống đầu:- Nói rõ ràng ra là được rồi, anh cứ suy nghĩ rằng… – Anh chấm dứt lại đổi chủ thể – bọn chúng mình uống cà-phê mau đi, em ướt không còn rồi, phái uống nóng bắt đầu được.- Dạ! – Xán Xán cảm động, thì ra bản thân thật nhỏ dại nhen, LạcThiếu Tuấn chẳng giận chút nào.- Em chỉ cần một cappuccino thôi ạ.- Xán Xán e thẹn cười. - Cà phê đặc biệt của Italia.- Anh uống một số loại đắng vậy sao?- Xán Xán quá bất ngờ nhìn thiếu thốn Tuấn, cô cứ nghĩ về rằng bọn ông thì háo ngọt cơ.Lạc thiếu Tuấn nhảy cười:- Anh xa lạ uống ngọt.Thì ra là vậy! Xán Xán bỗng nhớ cho Triệu Noãn Noãn, anh cùng thích nhất là cà-phê cappuccino cùng với những bọt sữa nổi bồng bềnh.- Đang nghĩ gì vậy?- ko ạ – Xán Xán lúng túng vì đùng một phát lơ đễnh, cô chủ động chuyển vấn đề – bắt buộc rồi, sao anh lại sống đây? và lại có một mình?Anh cười trang nhã sau cặp kính gọng vàng:- thao tác trên sản phẩm tính quá lâu nên ra ngoài quốc bộ một chút.- quá trình của anh cũng phải liên tiếp làm với máy vi tính sao?- Đúng vậy, anh là dân IT, em cũng liên tục làm trên máy vi tính à?- Dạ. – Xán Xán gật đầu. – tuy vậy em không tồn tại việc gì đâu, là ngồi đơn vị viết tè thuyết, nói khó khăn nghe một ít là thất nghiệp ngồi bên thôi.Lạc thiếu hụt Tuân nhấp một hớp cà-phê:- Thực ra như vậy rất tốt, thoải mái tự tại là hay tuyệt nhất mà. - tự do thì và đúng là tự vị nhưng có lẽ nào suốt đời ngơi nghỉ nhà.- Xán Xán tay chống cằm, quan sát trời mưa, thốt nhiên thấy mơ hồ. Ở nhà Triệu Noãn Noãn sẽ quen rồi, cô có phần quên đi thực tế tàn khổc là phiên bản thân vẫn thất nghiệp. Một lúc cô với Triệu Noãn Noãn ly hôn, lúc ấy biết làm cho sao? Cứ nghĩ cơ mà thấy sợ…- Em đừng lo quá, trường hợp em không duy trì ý, công ty bọn anh sẽ trống một nơi Trợ lý, em hoàn toàn có thể đến làm cho thử.- thiệt ạ? – Xán Xán sáng sủa bừng cả mắt.- Đương nhiên, trường hợp được đón nhận em, anh nghĩ chúng mình nhất quyết sẽ hòa hợp tác làm việc vui vẻ.Xán Xán khía cạnh ửng hổng:- thực ra em khôn xiết ngốc nghếch, mang đến chỗ anh có tác dụng việc, chắc chắn là sẽ gây ra nhiều sai hỏng, làm phiền anh lắm.- ko phiền gi đâu – Lạc thiếu Tuấn lắc đâu – đời nào em không thích cùng làm việc với anh?- Em không có ý đó! – Xán Xán cuống quýt xua tay, sao anh có thể luôn suy nghĩ xa cố nhỉ? – Nếu công ty chỗ anh bao gồm chỗ trống, em rất mong muốn tới có tác dụng thử, nhưng mà nếu có tác dụng không được, anh buộc phải nói cho em biết, em ko muốn làm việc gì này mà chỉ cậy dựa vào quan hệ riêng rẽ tư.Lạc thiếu thốn Tuấn khá sững người:- Được, tuần tới em bước đầu tới có tác dụng đi, đó là công ty mạng Tuấn Vũ ở tòa công ty đối diện tuyến đường này, em rời khỏi là thấy được ngay.- cố kỉnh là được ạ? – câu hỏi làm này tìm được nhanh cho vậy ư? – Anh không phải nói trước cùng với sếp của anh ý sao?- Anh là sếp rồi.Oa! Xán Xán mở to góc nhìn sếp tương lai, dè dặt nói:- Tìm việc phải bỏng vân chứ ạ?- Vừa rồi là vấn đáp đây.Xán Xán:- …Thế là Xán Xán đã tìm được việc làm cơ mà hơn hai năm rồi không tìm kiếm được, thời hạn uống một ly cà phê rốt cuộc cũng ra vấn đề.Hai fan cứ rì rầm trò chuyện, thoắt cái đã 12 giờ.- Ôi trời, Em bắt buộc đi rồi! – Xán Xán tá hỏa đứng lên. Cô vừa bỏ chạy ngoài Triệu Noãn Noãn một biện pháp chẳng đàng hoang chút nào, chưa tính mẹ anh còn yêu ước hai người phải về bên đúng buổi trưa, còn nếu như không quay về, Triệu Noãn Nọãn chắc chắn rằng bị bà mẹ từ mặt.- không thê ngồi thêm được sao?- Thật thất lễ quá, em tất cả chút việc.Lạc thiếu Tuân cười cợt :- ko sao, em đi đi, nhớ tuần tới đi làm việc nhé.- Dạ! tạm biệt anh!Cô vẫy vẫy tay, rời khỏi ngoài, được mấy bước, Lạc thiếu Tuấn bất ngờ chạy theo.- Đợi đã! – Anh đưa chiếc ô vào tay Xán Xán – Ô đây, em cố đi.- Sao gắng được ạ? Anh chỉ bao gồm một loại thôi mà. -Xán Xán trường đoản cú chối.- Em gắng đi! – Lạc thiếu hụt Tuấn giữ lại tay cô – Anh thao tác làm việc nga đây, di chuyển rất luôn tiện mà.- núm này… – Xán Xán lưỡng lự nhìn anh, cách biểu hiện của anh khôn cùng kiên quyết, ví như cứ lắc đầu thì thật ko tiện – Em cảm ơn anh! Em đi đây!Cô nạm ô, bước vào màn mưa.Lạc Thiêu Tuấn mỉm cười đứng ở cửa ngõ tiệm cà-phê quan sát cô ra đi dần. Lúc tất cả đã trở nên màn mưa bịt khuất, nét cười trên mặt anh đùng một cái biến mất, chỉ còn lại lặng ắng, yên ắng nhìn tất cả bị chìm bao phủ trong tương đối nước…