BÀI VIẾT SỐ 3 VĂN 9

     

Hướng dẫn làm bài xích văn mẫu bài viết số 3 lớp 9 đề 1: Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn hay nhất. Đây là dạng văn kể chuyện, nội dung chuyển phiên quanh vấn đề em trót coi nhật kí của bạn.

Bạn đang xem: Bài viết số 3 văn 9


Văn kể chuyện là một dạng văn hơi thú vị bởi do với dạng văn này các em được kể chuyện theo tư duy của mình. Mạch kể chuyện sẽ theo mạch cảm xúc. Câu chuyện tất cả thể có thật, cũng bao gồm thể là vì trí tưởng tượng của những em. Với việc coi nhật kí của bạn tất nhiên không phải ai cũng đã từng mắc không đúng lầm này. Nếu chưa từng trải qua, các em gồm thể viết theo trí tưởng tượng. Hãy tưởng tượng xem em đọc trộm nhật kí của bạn trong trả cảnh nào, nội dung cuốn nhật kí ghi lại điều gì, bạn bao gồm phát hiện ra em đọc trộm nhật kí của bạn tốt không,… Trí tưởng tượng càng đa dạng và phong phú thì bài bác văn của những em sẽ càng trở đề nghị hấp dẫn. Dưới đây sẽ là bài văn mẫu bài viết số 3 lớp 9 đề 1: Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn xuất xắc nhất cho những em tham khảo.

Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn – bài bác làm 1

Em chơi rất thân với bạn Minh Thùy vì chưng hai bên ở ngay cạnh bên nhau. Từ nhỏ, chúng em đã gắn bó với nhau, cùng nhau đến trường, cùng cả nhà đi học về,… Giữa em cùng bạn dường như cũng không có điều gì túng bấn mật. Tuy nhiên, Minh Thùy tất cả thói quen thuộc viết nhật kí và bạn ko bao giờ mang lại em động vào cuốn nhật kí ấy. Em cũng không bao giờ đòi xem bởi bởi vì em biết rằng ai cũng cần giữ cho khách hàng những khoảng trời riêng. Nhưng có một lần, em đã trót coi nhật kí của bạn. Điều đó khiến em thấy áy náy mãi mang đến tới tận bây giờ.

Hôm ấy cũng như thường lệ em sang bên Minh Thùy để học nhóm. Lúc qua bên bạn thì cửa vẫn mở nhưng bên phía trong lại không người nào ở nhà. Gọi thì em mới biết là Thùy đang ở ngoài ban công để phơi quần áo góp mẹ. Em ra ban công định góp Thùy bởi vì em thấy quần áo cũng hơi nhiều nhưng Thùy nói em đi vào chống của bạn học trước, bạn phơi xong xuôi sẽ vào sau bởi vì bạn có tác dụng quen rồi và vì ban công cũng nhỏ 2 người phơi ko tiện. Vậy là em đã đi vào phòng trước. Vừa bước chân vào cửa phòng, đập vào mắt em là cuốn nhật kí đang để hờ bên trên mặt bàn. Sự hiếu kỳ trong em trỗi dậy khiến em muốn được mở ra đọc ngay lập tức. Em ngó ra ngoài cửa phòng và thấy Thùy vẫn đang lúi quắp phơi bắt buộc đã ngồi xuống với mở cuốn nhật kí ra xem. Vì không có nhiều thời gian nên em chỉ lướt qua xem tất cả gì quan lại trọng không. Minh Thùy chủ yếu ghi lại nội dung của cuộc sống sản phẩm ngày, những câu chuyện rất bình thường cơ mà bạn cũng thường kể đến em nghe. Vừa đọc em vừa ngó coi Thùy làm hoàn thành chưa và vẫn thấy run run. Lật mở đến một trang ghi bằng thứ bút màu đỏ không giống biệt với những trang nhật kí khác, em tò mò nên dừng lại đọc. Trang nhật kí này Thùy viết để giành riêng cho em. Thùy nói em là một người bạn tốt và có thể tin tưởng được. Mọi chuyện vui buồn Thùy đều có thể phân tách sẻ với em. Thùy còn dành rất nhiều lời khen ngợi đến em nữa. Em đọc xong liền gấp cuốn sổ lại với để vào chỗ cũ. Bỗng nhiên em cảm thấy có lỗi vô cùng. Trong lúc bạn tin tưởng bản thân như vậy nhưng mình lại trót làm điều xấu sau lưng bạn. Khoảng 1 phút sau thì Thùy vào, bọn em vẫn học như bình thường nhưng chổ chính giữa trạng của em hôm đó không được thoải mái. Mang đến tới nhiều ngày sau khoản thời gian đối diện với Thùy em vẫn thấy vô cùng e ngại. Cuối cùng, em đã quyết định nói cho Thùy biết điều này. Thùy cười cùng bảo với em rằng cho dù sao em cũng là bạn thân của Thùy buộc phải Thùy có thể tha thứ cho em.

Sau lúc nói hết nỗi lòng bản thân em mới thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Bọn chúng em vẫn là những người bạn tốt của nhau, cùng mọi người trong nhà chia sẻ vui buồn. Và kể từ đó, em cũng ko bao giờ coi trộm nhật kí của bạn nữa.

*

Bài văn tốt Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn

Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn – bài bác làm 2

Trong cuộc sống không có ai là ko một lần mắc không đúng lầm. Với một phút nông nổi, hiếu kì của cái tuổi 14 nhưng mà tôi đã có tác dụng người bạn nhưng tôi yêu thích nhất phải buồn chỉ vì chưng một quyển nhật kí.

Mùa hè – mùa của tuổi học trò bắt đầu bằng tiếng vĩ cầm của các nhạc công ve. Cây phượng nở hoa đỏ rực như một cây nấm khổng lồ. Tôi chạy sang công ty Ngọc đứa bạn thân từ hồi còn nhỏ nhắn tí tẹo để gọi nó thuộc đi chơi. Vừa bước vào cổng tôi gọi to:

– Ngọc ơi! này đi chơi đi! gớm gì nhưng mà nghỉ hè rồi cứ ở bên suốt thế?

Mẹ Ngọc từ trong đơn vị đi ra nở một nụ cười và nói với giọng trêu đùa tôi:

– mẫu con nhỏ bé này dịp nào cũng cấp tốc nhảu. Ngọc đi tải cho cô mớ rau rồi con cháu lên chống đợi bạn chút đỉnh nhé.

Tôi vâng dạ chạy lên phòng Ngọc. Phòng nó cơ hội nào cũng sạch sẽ, gọn gàng ko như phòng tôi. Tính tôi hay hiếu kỳ cứ phải ngắm nghía, lưu ý xem tất cả gì xuất xắc ho không.

Bỗng tôi thấy trên giá đựng sách của Ngọc tất cả quyển gì color hồng được bịt lấp bởi những quyển sách giáo khoa. Tôi lấy quyển sổ túng mật đó ra và ngạc nhiên khi biết đây là quyển nhật kí. Ngọc vốn là đứa trầm lặng, ít nói nhưng chuyện gì của nó tôi cũng biết. Nhưng sao chuyện này nó không kể với mình. Tôi cũng biết đọc trộm nhật kí là không nên nhưng…. Nhưng tôi rát hiếu kỳ không biết nó bao gồm nói gì tôi không. Mở trang đầu ra với mẫu chữ nắn nót của Ngọc

Ngày…tháng: hôm nay mình thấy ko vui do Huyền giận vô cớ, ko nghe mình giải đam mê lí bởi vì nữa. Mình mong mỏi lần sau bạn ý sẽ bình tĩnh hơn

Đọc đến đây tôi cảm thấy mặt bản thân nóng ran, thế mà lại nó chẳng báo giờ nói trước mặt mình nhưng mà chỉ nói sau lưng bản thân thôi ư? tôi dở quý phái trang tiếp theo

Ngày… tháng

Huyền thực sự là người vui tính, cơ hội nào cũng quan tâm mọi người. Ai cũng quý bạn ấy. Mình ghen tị với bạn ấy quá

À bây giờ bạn ý còn biết nói tốt với tôi cơ à, thế nhưng mà chả bao giờ nó chịu khen tôi một câu- tôi nghĩ trong đầu với nhiều ý nghĩ với quên đi hành động của mình

Cánh cửa phòng mở ra Ngọc đi vào hốt hoảng khi thấy tôi đọc những gì túng mật cơ mà bạn ý đã dấu kín. Ngọc giằng vội quyển nhật kí, òa khóc nói với tôi;

– Tại sao cậu lại đọc trộm nhật kí của tớ?

Tôi rất xấu hổ nhưng vẫn cố cãi:

– Tớ… tớ chỉ đọc coi cậu nói gì về tớ thôi..ai ngờ cậu cũng nói xấu tớ. Cậu bao gồm coi tớ là bạn không?

Ngọc vẫn khóc nấc lên:

– Tớ cũng… muốn… muốn nói với cậu nhưng cậu ko chịu nghe tớ nói đâu. Đấy chỉ là tớ suy nghĩ thế thôi chứ tớ không có ý nói xấu cậu

Bây giời tôi mới nhớ cứ mỗi lần Ngọc răn dạy bảo tôi thì tôi đều cáu gắt chỉ vì chưng giữ sĩ diện cho mình mà quên đi chổ chính giữa trạng của Ngọc. Tôi cảm thấy rất hối hận cùng ôm chầm lấy Ngọc nói vào nước mặt;

– Tớ xin lỗi cậu. Tớ không nên rồi. Tha lỗi mang lại tớ nha Ngọc. Ngọc vệ sinh vội nước mắt, gật đầu. Rồi 2 đứa lại chú ý nhau cười

Qua câu chuyện của mình tôi mới biết đọc nhật kí của bạn là đã vi phạm quyền riêng biệt tư khiến tôi hối hận đến tận bây giờ. Nhưng cũng nhờ lần tình cờ dó mà tình bạn giữa tôi và Ngọc ngày càng hiểu nhau hơn, xây dựng tình bạn trên thọ đài của sự tin tưởng.

Kể về một lần em trót coi nhật kí của bạn – bài xích làm 3

Khi bé người ta trưởng thành, bao gồm một số thứ quên đi, có một số thứ chúng ta giữ lại để trận trọng với mỉm cười lúc nhớ về. Nhưng với em, ở vào kí ức này, tất cả một điều khi nhớ lại em thấy xấu hổ với bản thân mình với với bạn ấy. Đó là lần em đã trót xem trộm nhật kí của Lan Anh, cô bạn thân suốt 4 năm học trung học cùng em. Đó là lẫn “lỡ dại” khiến em vẫn ăn năn cho đến tận hôm nay.

Em với Lan Anh học tầm thường lớp, ngồi cùng bàn, đi học thuộc nhau, bao gồm việc gì cũng bên nhau làm. Những bạn trong lớp vẫn bảo chúng em là đôi bạn cùng tiến. Mọi thứ cứ trôi qua bình lặng, chúng em hằng ngày đến trường, vui chơi, học tập. Những thời điểm rảnh rỗi đạp xe qua bên nhau chơi, nhiều lúc còn rủ nhau hái trộm xoài của bác hàng xóm đơn vị em. Gồm rất nhiều điều khiến em nhớ lại với mỉm cười vày nó thật tuyệt.

Xem thêm: Biển Số Xe 17 Ở Tỉnh Nào ? Biển Số Xe 17 Là Ở Đâu, Tỉnh Nào

Tuy nhiên chỉ duy nhất một lần ấy, một lần khiến em đỏ mặt, xấu hổ và không biết phải giấu mặt đi đâu. Đó là vào đầu năm lớp 8, cũng đã nhì năm trôi qua nhưng hành vi tránh việc ấy của em vẫn còn đọng lại vào kí ức.

Lan Anh gồm quyển sổ nhật kí xinh xắn, màu nâu chàm rất ấn tượng. Bọn chúng em đều biết ai cũng tất cả sổ nhật kí nhưng không một ai được phép xem nhật kí của nhau. Mặc dù cho là bạn thân thì cũng ko được xem. Bởi ai cũng gồm nhiều chuyện riêng rẽ tư, chuyện ko kể ra được thuộc bạn bè, cùng nhật kí đó là người bạn tâm tình của bản thân.

Vậy nhưng mà hôm đó em đã không kiềm chế được sự tò mò của bản thân mình, trót coi trộm nhật kí của Lan Anh. Hôm đó vào tiết thể dục, em bị đau bụng cần không ra sảnh tập. Một mình ngồi trong phòng không biết làm cái gi nên em đã không cưỡng lại sự hiếu kỳ của bản thân mình. Em thấy cuốn nhật kí của Lan Anh đặt tức thì trên bàn, em cũng ko định xem nhật kí của bạn ấy nhưng không hiểu sao em lại làm cho việc đáng trách như vậy.

Em run run chú ý ra cửa sổ xem bao gồm ai không rồi mở ra, lật từng trang, từng trang đến nỗi không dám đọc, chỉ lật như thế thôi. Hành động đó của em như một kẻ trộm sợ người khác bắt gặp được. Nhưng nhưng mà cũng đúng thôi, em không không giống gì một kẻ trộm đang coi trộm suy nghĩ của người khác cơ mà không được mang đến phép.

Mặc dù em chưa đọc được gì, nhưng em cũng đã cảm thấy bản thân mình không nên làm những việc như thế này. Em đã rất hối hận sau thời điểm mới chỉ lật dở nhật kí của Lan Anh. Tất cả lẽ Lan Anh nếu biết điều này cậu ấy sẽ rất buồn với thất vọng về tôi lắm.

Chỉ một lần duy nhất từ năm lớp 8, việc xem trộm nhật kí của một người bạn thân mà mang lại đến bây giờ em không dám lặp lại việc đó thêm lần làm sao nữa. Bởi rằng mỗi lần nhớ lại hành động đó em lại thấy bản thân mình ko tốt. Nếu cứ coi trộm nhật kí của người không giống chẳng khác gì em là một kẻ cắp, mà kẻ cắp thì là người xấu cùng không được ai thương mến nữa.

Và cũng từ lần đó em đã rút ra được bài bác học cho bản thân mình. Bao gồm những chuyện không nên biết sẽ tốt hơn, hiếu kỳ quá cũng ko phải là điều tốt. Những gì là riêng rẽ tư của người khác, họ ko muốn trung ương sự với mình thì chắc chắn đó là điều mà lại họ muốn giữ ở trong lòng.

Kể về một lần em trót coi nhật kí của bạn – bài xích làm 4

Căn phòng của tôi khá bừa bộn, sách vở đồ sử dụng để lung tung. Để tìm kiếm một vật gì đó, bao gồm khi tôi phải mất cả tiếng đồng hồ. Mặc dù nhiên, vẫn có một thứ nhưng tôi không bao giờ để không đúng chỗ, nó luôn trong trí nhớ của tôi bất kể tôi bao gồm quên đi mọi thứ khác chăng nữa. Đó chính là bức ảnh tôi và Mai chụp bình thường năm nào.

Mai là cô bạn gái thân thiết nhất của tôi. Công ty chúng tôi chơi với nhau từ hồi còn nhỏ xíu xíu đề nghị tôi hiểu rất rõ Mai. Về Mai, ai cũng phải thừa nhận bạn rất xinh cùng dễ mến. Mái tóc lâu năm thướt tha cùng đen mượt ôm lấy khuôn mặt trái xoan, đôi lông mày thanh thoát và loại miệng chúm chím đáng yêu có tác dụng sao! Thông minh, học giỏi, khéo hoa tay khiến tôi càng hãnh diện về bạn. Và hơn cả, Mai lại sống rất tình cảm. Chúng tôi đi đâu cũng đi thuộc nhau. Tôi hay sang nhà Mai chơi cũng như bạn giỏi đến thăm tôi. Những lần chú ý thấy bố mẹ Mai chăm lo mang lại bạn, tôi cảm thấy cuộc sống của Mai hạnh phúc biết nhường nào, tất cả lẽ còn hơn tôi.

Xem thêm: Làm Sao Để Móng Tay Nhanh Dài Nhanh, Cứng Và Chắc Khỏe Chỉ Trong 1 Tuần

Một lần, tôi đến bên Mai mượn sách. Mai bảo tôi cứ search thoải mái còn bản thân xuống có tác dụng bánh. Cả một tủ sách khiến tôi hoa cả mắt. Mải tìm kiếm yêu cầu tôi lỡ làm rơi một quyển sách. Tôi cúi xuống nhặt, ra là quyển: Cuộc sống hạnh phúc. Biết rõ Mai nhưng tôi không hiểu cuốn truyện nhạt nhẽo này hấp dẫn bạn ở điểm nào. Lúc cất nó vào tủ tôi phát hiện ra một kẽ hở nhỏ cạnh kệ sách. “Cái gì vậy nhỉ!” Tôi tò mò và hiếu kỳ nghĩ thầm với cố lôi nó ra, một quyển sổ cũ kĩ, tôi mở ra xem. Không! Đó là nhật kí của Mai! Tôi vội quà gập lại ngay và định để vào chỗ cũ. Nhưng tôi muốn biết rõ thêm về Mai, rằng tại sao bạn lại thích hợp đọc cuốn Cuộc sống hạnh phúc, tôi không ngăn được tay mình mở cuốn sổ, mắt mình đọc nó. Tôi đã cố gắng nhưng mắt tôi vẫn dán vào. “Trời ơi! Lẽ như thế nào lại vậy! Lẽ như thế nào Mai…”. Đang đọc bỗng dưng tôi nghe thấy tiếng “xoảng”, tôi cù đầu lại: Mai! Tay tôi run bắn, cuốn nhật kí rơi bộp xuống đất. Mai chạy về phía tôi, nhặt vội cuốn sổ. Tôi đứng trân trân, người bất động, ko nói được lời nào. Tôi chỉ nhớ ánh mát rưng rưng, Mai nhìn tôi, đầy tức giận, môi run rẩy: “Đi ra ngay!”

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mai giận dữ như vậy. Tôi chạy, chạy như điên ánh mắt ấy, tôi muốn khóc quá. Tôi rất sợ, sợ sự giận dữ Mai ném đến tôi, sợ cả thiết yếu việc mình vừa làm, về đến nhà, tôi đóng sập cửa chống lại. Tôi thở hổn hển, chân tôi đứng ko vững nữa, tôi chào bán thần ngồi xuống ghế như thiếu tín nhiệm chuyện vừa xảy ra. Dịp bình tĩnh lại, tôi tự trách bản thân tại sao lại làm như vậy. “Tại sao tôi lại không chiến thắng được tính tò mò và hiếu kỳ của mình? Tại sao?…”. Tôi buồn bực quăng cả chồng sách bên trên bàn xuống đất. Sự xấu hổ và hối hận làm cho tôi day dứt, không yên.